Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Nga
2 bài trả lời: 2 bản dịch

Đăng bởi Vanachi vào 11/12/2006 17:34, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 05/02/2007 23:43

Моя жизнь

Будто жизнь на страданья моя обречена;
Горе вместе с тоской заградили мне путь;
Будто с радостью жизнь навсегда разлучена,
От тоски и от ран истомилася грудь.

Будто в жизни мне выпал страданья удел;
Незавидная мне в жизни выпала доля.
Уж и так в жизни много всего я терпел,
Изнывает душа от тоски и от горя.

Даль туманная радость и счастье сулит,
А дойду - только слышатся вздохи да слезы,
Вдруг наступит гроза, сильный гром загремит
И разрушит волшебные, сладкие грезы.

Догадался и понял я жизни обман,
Не ропщу на свою незавидную долю.
Не страдает душа от тоски и от ран,
Не поможет никто ни страданьям, ни горю.
<1911-1912>


Nguồn: http://ftu-forum.info/for...0c279c04292b534&t=360

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của (Không rõ)

Dường như đời tôi không tránh khỏi khổ đau
Trên đường tôi đi, khổ đau và buồn thương ngăn lối
Tôi với niềm vui luôn phải biệt ly nhau
Nỗi buồn và vết thương khiến ngực luôn mệt mỏi

Số phận đầy tuyệt vọng như rớt xuống đời tôi
Một phần cuộc đời tôi rủi ro và vất vả
Cuộc đời tôi chịu đựng bao nhiêu rồi
Bao niềm đau nỗi buồn trong hồn tôi hành hạ

Sương mù xa hứa hẹn niềm vui và hạnh phúc
Khi đến nơi chỉ nghe nước mắt với thở dài
Dông tố bỗng nổi lên, sấm vang chớp giật
Bao ước vọng nát tan, những ảo ảnh ngọt ngào

Tôi đoán và hiểu rằng cuộc đời luôn lừa dối
Một phần đời vất vả không oán trách kêu than
Tâm hồn không đớn đau bởi vết thương, nỗi khổ
Không ai giúp tôi khỏi đau đớn tủi buồn.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng

Có lẽ đời tôi khổ đau không tránh khỏi
Có lẽ buồn đau đã chặn lấy con đường
Niềm vui và cuộc đời cách ly mãi mãi
Nỗi buồn đau làm mệt mỏi con tim.

Có lẽ đời chỉ cho tôi đau đớn
Cuộc đời tôi trót nhận kiếp long đong.
Có phải thế mà tôi nhiều chịu đựng
Buồn và đau vẫn hành hạ cõi lòng.

Hạnh phúc, niềm vui từ xa vẫy gọi
Nhưng đến nơi chỉ nước mắt buồn đau
Và bỗng nhiên trời bão dông, sấm dội
Đã xua tan những mơ ước ngọt ngào.

Tôi đoán ra và hiểu đời gian dối
Tôi chẳng trách chi số kiếp ba đào.
Vết thương lòng không làm tôi nhức nhối
Chẳng ai người giúp cho nỗi khổ đau.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời