Thơ » Nga » Sergei Yesenin
Đăng bởi hongha83 vào 21/10/2025 08:27
Туча кружево в роще связала,
Закурился пахучий туман.
Еду грязной дорогой с вокзала
Вдалеке от родимых полян.
Лес застыл без печали и шума,
Виснет темь, как платок, за сосной.
Сердце гложет плакучая дума...
Ой, не весел ты, край мой родной.
Пригорюнились девушки-ели,
И поет мой ямщик на-умяк:
«Я умру на тюремной постели,
Похоронят меня кое-как».
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Đám mây thêu ren trong rừng cây,
Làn sương ngát hương bốc lên từ mặt đất.
Tôi lái xe dọc theo con đường bẩn thỉu từ ga
Từng khoảng rừng thưa quê hương dần xa khuất.
Rừng đóng băng không buồn, không ồn ã,
Bóng tối treo sau cây thông như một chiếc khăn choàng.
Trái tim tôi bị ý nghĩ sụt sùi gặm nhấm…
Ôi, biết Người chẳng vui đâu thân thiết bấy quê hương.
Những cô gái-linh sam trở nên buồn bã,
Bác đánh xe của tôi cất giọng hát thì thầm:
“Tôi sẽ chết trên giường nơi tù ngục,
Rồi người ta sẽ chôn tôi qua quýt, tuỳ tâm.”
Mây đan vòm lá dệt màn ren,
Sương toả mùi hương quyện khói lên.
Lầy lội đường đi từ ga vắng,
Xa rồi đồng ruộng, chốn thân quen.
Rừng già chết lặng, chẳng than van,
Bóng tối sau thông tựa chiếc khăn.
Một nỗi sầu thương đang gặm nhấm...
Quê nghèo sao chẳng thấy hân hoan?
Vân sam rũ bóng dáng đìu hiu,
Xà ích ngân nga giọng tiêu điều:
“Ta chết thân tàn trên giường ngục,
Chôn vùi qua quýt, mộ hoang liêu.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.