Desert places

Snow falling and night falling fast, oh, fast
In a field I looked into going past,
And the ground almost covered smooth in snow,
But a few weeds and stubble showing last.

The woods around it have it—it is theirs.
All animals are smothered in their lairs.
I am too absent-spirited to count;
The loneliness includes me unawares.

And lonely as it is, that loneliness
Will be more lonely ere it will be less—
A blanker whiteness of benighted snow
With no expression, nothing to express.

They cannot scare me with their empty spaces
Between stars—on stars where no human race is.
I have it in me so much nearer home
To scare myself with my own desert places.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Ngọc Bửu

Đêm buông rũ theo từng cơn tuyết đổ
Nhìn cánh đồng tôi vừa lướt chân qua
Đất mênh mông bao phủ tuyết sương sa
Chỉ lác đác cỏ rài và gốc rạ

Rừng đây đó ngập tràn bông tuyết xoả
Những thú rừng còn ngột ngạt trong hang
Tôi vô hồn lạc lõng giữa hồng hoang
Bước độc lữ đưa tôi về vô thức

Hồn mang nặng niềm cô đơn đau nhức
Nghĩ một mai day dứt sẽ nhạt mờ
Sẽ nhoà dần màn tuyết trắng giăng tơ
Lòng vắng lặng, đâu còn chi diễn tả?

Tôi bình thản trước không gian xa lạ
Giữa ngàn sao - nơi chẳng có bóng người
Tình quê hương ngự trị ở trong tôi
Tôi chẳng ngại những nơi như hoang mạc!


Nguồn: Tình dâng (thơ trữ tình song ngữ Anh-Việt), Lê Ngọc Bửu, NXB TP Hồ Chí Minh, 2004
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Minh Sơn Lê

Tuyết rơi, đêm xuống vội vàng
Quay đầu nhìn lại chặng đàng đi qua
Dưới chân tuyết trắng như hoa
Một vài nhánh cỏ vươn ra cuối mùa

Rừng đầy tuyết trắng đong đưa
Thú rừng hoang đã ấm vừa trong hang
Sợ hồn lạc lõng đêm hoang
Niềm cô đơn vẫn ngập tràn chẳng hay

Cô đơn ngự trị thật đầy
Cô đơn cho lắm cũng phai nhạt dần
Một vùng tuyết trắng mênh mang
Mịt mờ chẳng thấy rõ ràng cảnh chi.

Không gian trống rỗng sợ gì
Loài người đâu có trên vì sao xa
Cô đơn hơn lúc gần nhà
Sợ rằng còn cả một sa mạc buồn.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời