Thu lại nghiêng vàng trên phố cũ,
Heo may vừa gọi tuổi đôi mươi.
Bờ đê cỏ biếc chiều năm ấy,
Hai bím tóc em vờn nắng rơi.
Công viên nắng đọng trên ghế đá,
Một chiếc lá vàng vương tóc em.
Anh khẽ đưa tay gỡ chiếc lá,
Em cúi đầu cười – má ửng thêm.
Tay chạm bàn tay, rồi cứ bước,
Bóng hai người đổ dưới hàng cây.
Nắng muộn vừa phai trên vai áo,
Đường đã hết rồi, nào có hay.
Có buổi Hồ Gươm thu xuống chậm,
Men theo bờ nước, kề bên nhau.
Đèn vàng chợt nở quanh bờ liễu,
Mặt hồ loang ánh giữa đêm sâu.
Bao mùa cây cũ thay màu lá,
Tóc em thấp thoáng sợi màu sương.
Tay vẫn trong tay như thuở ấy,
Hơi ấm còn nguyên dọc con đường.
Năm mươi, thu khẽ lay vai áo,
Bỗng thấy đôi mươi đứng rất gần.
Đèn cũ Hồ Gươm vừa sáng lại –
Hai người còn bước giữa thanh xuân.
Hà Nội, 12.8.2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.