Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Mến tặng chị Đặng Hiền

Ngày chị bước vào sân trường năm ấy,
Phấn còn vương trên vạt áo ban mai.
Trang văn mở, bao tâm hồn thức dậy,
Chữ gieo rồi, theo lớp lớp tương lai.

Rồi năm tháng đưa chân sang nẻo mới,
Bao việc đời trải giữa chốn nhân gian.
Dẫu bộn bề, vẫn nhẹ nhàng bước tới,
Giữa lao xao còn giữ cõi bình an.

Chiều thong thả, tiếng đàn ngân trong nắng,
Câu thơ nhỏ hong ấm cả hoàng hôn.
Nét cọ giữ miền quê màu trầm lắng,
Giọng ca neo một khoảng chiều trong hồn.

Chị vẫn thế giữa bao mùa nghiêng ngả,
Một chữ Hiền đâu chỉ gọi bằng tên.
Trúc biết mềm khi gió lay vòm lá,
Thân mảnh mai, qua giông bão vẫn bền.

Bao được mất lùi dần cùng bóng xế,
Chị mỉm cười, lòng nhẹ chuyện đầy vơi.
Nhành trúc nghiêng mình qua miền dâu bể,
Mà bóng xanh còn mát một khoảng đời.

Yên Mỹ, 8.3.2026
Trích tập thơ Sau miền dâu bể, Tập 2.