Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 20:05
Anh mơ…
giấc mơ có trăng em
trôi trên dòng sông cũ
con nước lớn ròng… cũng nhớ một cái tên…
Trăng em ngày đó
mỏng như câu hò chiều lỡ nhịp
bồng bềnh theo lục bình tím biếc
dạt dào… mà cũng lạc nhau…
Anh đi qua mấy mùa nước nổi
vai gầy gánh nhớ… bập bềnh
phà Ninh Kiều mấy lần lỡ chuyến
chở hoài một nỗi không em…
Hoàng hôn xuống bên gác bếp nghèo
trăng anh… chênh chao ngọn khói
men đêm ủ sương buồn rã rượi
ướt lòng… mà chẳng ướt môi em…
Đìa tôm xưa… nước cạn
mắt người… sâu hơn đáy phù sa
tình mình như con nước lớn
đầy đó… rồi cũng trôi xa…
Có những ngày…
anh không trách gì duyên phận
chỉ trách lòng mình
đã thương… thì thương quá đỗi…
Người ta qua sông
có đôi… có bến
còn anh
chỉ có một vầng trăng cũ
đứng chờ… bên bến lỡ đời nhau…
Ngày em chạm vai anh
trăng hoá thành nhạc
từng nốt buồn rơi
nghe như đứt phím…
Giờ con đường yêu
mưa rơi lạc lối
phố Tây Đô đông đúc vậy mà
thiếu một người… thành hoang vắng cả trăm năm…
Anh vẫn nhớ
bến cũ Bình Kiều
nơi hai đứa từng đan giấc mộng
bằng những ngón tay còn thơm mùi nước nổi…
Mình từng tin
tình yêu là thiên đường
mà đâu hay
có những thiên đường… không dành cho nhau ở lại…
Em ơi…
sóng tình rồi cũng thành men say
môi chạm môi… mà đời chênh vênh quá
mắt tìm mắt… mà lòng xa vạn dặm…
Giọt trong veo nơi mắt em ngày đó
đã gội mát một đời anh
hay chỉ là cơn mưa ngang qua
để đất trời thêm ẩm ướt…
Mùa nước nổi… lại về
điên điển vàng như lời chưa kịp nói
anh đứng đó… giữa miền thương nhớ
nghe tim mình… trổ bông cô đơn…
Tình đã xa… qua mấy mùa con nước
mà nỗi đau thì ở lại… rất lâu…
Nếu một ngày
em về ngang bến cũ
xin đừng hỏi
vì sao anh còn đứng đó…
Bởi có những người
đi qua đời nhau rồi
vẫn ở lại…
trong nhau
suốt một đời…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.