Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 09:13
Chiều nay mưa lại rót bên sông
Con nước lặng… mà lòng anh dậy sóng
Gió lạ mùa thổi ngang miền ký ức
Gọi tên em… nghe đứt đoạn tơ lòng
Mưa không ướt áo… mà ướt tận tim
Ướt những điều chưa kịp gọi là duyên phận
Anh đứng đó – giữa hai bờ thương nhớ
Một bờ em… một bờ đời lặng câm
Anh đếm ngày… bằng nhịp thở mong manh
Đếm cả những mùa đông chưa kịp ấm
Tình đi qua như con nước ròng lặng lẽ
Để lại mình anh… với vết nhớ lênh đênh
Có những cơn mưa không rơi ngoài trời
Mà rơi mãi… trong lòng người lỡ bước
Xuân ghé ngang, chưa kịp cười đã tắt
Để hạ về… cháy rực những yêu thương
Anh từng uống cạn tháng mưa Ngâu
Mà vẫn khát một ánh nhìn chưa trọn
Trăng úa màu… như đời chưa kịp chín
Chỉ còn buồn… ướp mặn giấc tương tư
Tháng năm xoay như chong chóng phận người
Hoa nở muộn… hoá thành mùa dang dở
Có những cuộc tình không cần đúng – sai
Chỉ cần nhớ… là đủ đau đến tận cùng hơi thở
Anh cuốn trăng em… vào giấc mơ không ngủ
Cho sao trời… rơi xuống giữa tim anh
Nhịp yêu cũ… giờ thành lời tự sự
Rót vào đời… thành một bản tình ca mong manh
Và anh hiểu… sau những cơn mưa
Người ta không chỉ tìm nhau để yêu
Mà còn để học cách buông… trong im lặng
Như dòng sông kia… vẫn chảy, dù không còn bến đợi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.