Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Vắt tay mà ngẫm sự đời,
Sự sao sự khéo nực cười bấy thôi?
Há rằng phận hẩm duyên ôi,
Có ai chăng nữa hay tôi một mình?
Khéo buồn tênh cho dì nguyệt lắm,
Đem tơ hồng ngăn cấm người ta.
Thày lay ấy mới khéo là,
Xe vào thì ít, nới ra thì nhiều.
Nếu chẳng yêu, cũng lòng nể với,
Thèo đảnh chi, khêu gợi làm chi!
Xuân xanh hầu dễ mấy thì,
Nỡ nào cũng bạn, sao dì chẳng binh?
Đỏng đảnh hình thất tha thất thểu,
Ngán ngẩm duyên sao khéo dở dang.
Vì ai đưa mối trần gian,
Khiến người thục nữ sánh đoàn ngu nhân.
Tác thanh xuân đã ngoài hai chục,
Má hồng nầy mấy chốc mà phai.
Phòng loan thở ngắn than dài,
Biết đem tâm sự với ai tỏ bày.
Ủ đôi mày trông gương thẹn bóng,
Giọt phiền tuôn, phấn đọng ngân trang.
Hun sầu lò vẩy mùi hương,
Ong e mái thảm, mực tan mái hờn.
Vàng kim hoàn lọt tìm ngọc tỉ,
Xuân duẫn này lộng trỉ ngần không.
Xiêm nghê biến thắt lưng ong,
Lược ngân tì chải dễ xong mây Tần.
Cầm thương xuân dây loan long phím,
Thơ khiền hoài im ỉm còn phong.
Tiêu sầu mấy chén nhạt nồng,
Cờ ù tai lắng, lẫn vòng công vi.
Hoa ủ ê đeo tình khổ não,
Gió lay cành lắt léo khêu duyên.
Nguyệt nom mờ mịt bên hiên,
Tuyết đầm gối chiếc không yên giấc hoè.
Bức rèm the điểm cành hoa bướm,
Thẹn với mình mà bướm thiếu đôi.
Dừng chân thêu trướng ngậm ngùi,
Sợ thêu từng liễu có chồi liên chi.
Khuôn cẩm cơ rong thoi uyên nhạn,
Trâm quạt ngà mất đoạn tình thư.
Tính thì toán tử lặng thư,
Triện chen thảo lệ, chữ như chân hành.
Vận trung đình tưởng nơi có sự,
Lưỡng quyền cao” phải chữ hình phu.
Nhâm truyền thầy vượng du đô,
Bói ra trùng động quẻ nha kỵ thần.
Chữ “tán vân” mai hoa chiết rõ,
Tiền định xem “Tróc thỏ nguyệt trung”.
Chân giò “cái ủ, nồi xông”,
Ngoài dương con lại tri không mới kỳ.
Mượn gởi đi phong thư chiếc kính,
Dù tay cao dễ đánh ma khôn.
Phật duyên nhờ đức Thế tôn,
Kim cương chẳng hộ, huyết bồn khó tin.
Thử triệu tiên phụ đồng huyền bút,
Lã, Lý khôn chữ tốt văn hay.
Cô đồng bà cốt thày lay,
Chiều ta ngơ ngẩn, chủ nay lần mần.
Xem âm phần “hổ chi” xuyên áp,
“Pháp thuỷ sa” tiêu nạp cũng không.
Thuốc dù tứ vật, bổ trung,
Càng gia giảm lắm, càng nồng nã thay!
Đền thiêng khắp Phủ Dầy, Kiếp Bạc,
Nên cầu xem hãy các cầu phu.
Khấn nguyền với chúa chi thu,
Mấy bình nước phép tôn đồ mỏi tay.
Khi vui nay dạo miền tứ thú,
Bề cành mai nọ rủ tiều phu.
Lênh đênh câu nguyệt ngư chu,
Nông phu cuốc gió, mục đồ thổi sương.
Hỏi người thương ta đâu thế nhẽ,
Ngần ngại cười thương kẻ trần tâm.
Gượng sầu vui với ca ngâm,
Nhặt thưa nhịp trống, bổng trầm tiếng tiêu.
Lại như khêu giấp phiền gióng thảm,
Đàn cung nam bắc phản thì ca.
Niềm riêng ta lại biết ta,
Duyên nầy phải mượn trời già giúp xe.


Bài này tác giả viết hộ cho một thiếu phụ muộn chồng.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]