Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Ta ngồi giữa cõi vàng muôn hoan khúc
Bỗng nghe trời vỗ nhẹ có xanh mơn
Nắng không chết khi đời đang nô nức
Ta quên ta như mây loãng trong vườn

Trên đồi khói người vây quanh điệu nhạc
Có thấy ta thoáng hiện ở ven hồ
Hay hồn ngươi bây giờ là Đà lạt?
Thác vô tư chảy mạnh cuốn âu lo.

Ôi lá xanh trổ đầy trong ánh mắt
Người nhìn ta âu yếm phút xuất thần
Khoảnh khắc đó thông tình cao chất ngất
Chim thiên thu về đậu chỉ đôi lần

Mai sau này người gặp ta lần nữa
Một thây ma tái sắc cạn linh hồn
Đã qua rồi một thời bừng ánh lửa
Còn thương ta xin người hãy giùm chôn.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]