Thơ » Hungary » Petőfi Sándor
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 15:36
Szeretsz tehát, kedves szép angyalom?
Szeretsz valóban, én nem álmodom!
De mért hagyád a végső pillanatnak:
Megfejtését e drága szent titoknak?
Egy pillanat hozá meg üdvemet
És elválási gyötrelmeimet;
Ugy jártam, mint ki palotát építtet,
S midőn fölépül, számkiűzik őtet.
Sovár szivemre föl nem tűzhetéd
Az ölelésnek tündér gyűrüjét;
Nem szakíthattam ajkad szép bokrárul
Egy csókvirágot édes útitársul.
Távol tetőled oly bús életem!
De egy eszmével meg-megszépitem:
Egykor mi mélyen, mélyen szállok én be
A viszonlátás gyönyörtengerébe!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 15:36
Vậy em yêu anh, nàng tiên đẹp?
Yêu thực rồi, không phải là mơ!
Nhưng vì sao em để phút cuối:
Giải nghĩa cho bí mật quý này?
Giờ phút mang lại niềm hạnh phúc,
Cũng mang về đau khổ chia ly,
Anh như thể người xây cung điện,
Xây xong rồi bị đuổi ra đi.
Vòng tay ôm em không thể gắn
Lên trái tim khao khát của anh,
Trên môi em anh không thể tách
Lấy nụ hôn làm bạn đồng hành.
Phải xa em thấy đời buồn bã!
Nhưng ý nghĩ thi vị rồi đây:
Hạnh phúc đến trong ngày gặp lại
Anh bay vào sâu thẳm biển vui!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.