Thơ » Hungary » Petőfi Sándor
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 08:42
Hegedűszó, furulyaszó, cimbalom…
Van-e még, kit a búbánat terhe nyom?
Akinél van, igazítsa el a bút,
Nehogy neki mutassuk meg, hol az út.
A búbánat gonosz vendég, rosz madár,
A kebelbe életet, vért lopni jár.
A búbánat szívet rágó ürgefi:
Borral lehet, borral kell kiönteni.
A bor éleszt, a bor éget, mint a csók –
Csókot, lyányka, hosszut, édest, lángolót!
Csókod lángja, mint a napfény, mennyei,
Mely az élőfán a lombot neveli.
Lombon fakad, lombon fejlik a virág,
Lomb ne’kül, virág ne’kül mit ér az ág?
Hogyha pusztán s szárazon a törzsök áll,
Hamar éri a sodró vész, a halál…
Hah halál, te nagy kérdésjel, melyre még,
Nem felele sem idő, sem bölcseség,
Mivel áldasz, mivel versz a sír után?
Van-e ott is élet és bor és leány?
Mit törődöm, mit tünődöm még sokat!
Élek most, és ölelem, mi élvet ad;
S mi ad élvet, hogyha nem bor és leány?
Éljen a lyány, éljen a bor… húzd, cigány!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 08:42
Vĩ cầm, đàn, sáo đang réo rắt...
Có ai còn lòng nặng điều chi?
Nếu có trút bỏ ngay đi nhé,
Kẻo vẽ thêm cho nó đường đi.
Nỗi buồn là vị khách độc ác,
Con chim trộm máu của người ta.
Buồn là chuột chũi nhai tim nát:
Đổ rượu vào nó phải chui ra.
Rượu như nụ hôn làm phấn chấn -
Hôn đi em, nóng bỏng, ngọt ngào!
Lửa nụ hôn như trời toả nắng,
Nuôi cỏ cây xanh dưới trời cao.
Cây nhú nụ, trên cành hoa nở,
Không lá hoa cây có ích gì?
Thân cây nơi cạn khô trơ trụi,
Bão tố về cái chết cuốn đi...
Cái chết, mi là câu hỏi lớn,
Trí tuệ, thời gian chẳng trả lời,
Lấy gì, cho gì sau nấm mộ?
Có hay không rượu, gái, cuộc đời?
Quan tâm gì, cần chi nghĩ ngợi!
Nay sống nhận ân huệ niềm vui,
Gì là vui, ngoài rượu và gái?
Rượu, gái muôn năm... Nổi nhạc lên!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.