Thơ » Hungary » Petőfi Sándor
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 16:10
Szelíd a forrás habja, s dalai
Beillenének csengetyű szavának.
Ilyen szelídek és csengők valának
Ifjúságomnak első hangjai.
Akkor kedélyem a forrás vala,
Mosolygó tűkre a szép mennyországnak,
Nap, csillagok s hold beleláthatának.
Szivem volt a forrás vig, fris hala.
De a kis forrás most már nagy folyam,
Csengő szavát s nyugalmát elvesztette,
Vészek kergetnek vészeket fölötte,
S belé a mennynek nézni hasztalan.
Ne nézz beléje, oh menny, hasztalan!
Magad most benne ugysem láthatod meg,
Mert az csatáitól a fergetegnek
Mind fenekiglen fölforgatva van.
És mit jelent e vérfolt a vizen,
E vérfolt a haboknak közepette?...
Horgát a vad világ beléd ütötte,
Te vérzel, árva hal, szegény szivem!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm qua 16:10
Sóng nước con suối hiền hoà
Tiếng reo vang như lời ca.
Âm thanh đầu đời tuổi trẻ
Của tôi cũng thế vang xa.
Dòng suối tâm tình của tôi
Là gương thiên giới mỉm cười,
Mặt trời, trăng, sao soi bóng.
Tim tôi con cá vui bơi.
Nhưng nay suối nhỏ thành sông,
Tiếng reo trong trẻo cũng không,
Mặt sông bão đuổi theo bão,
Nhìn vào chẳng thấy trời trong.
Chớ nhìn xuống hỡi bầu trời!
Nay nhìn chẳng thấy bóng soi,
Vì chiến trận những cơn bão
Tận đáy nước cuộn trào sôi.
Vết máu trên sông là sao?...
Cuộc đời nghiệt ngã giăng câu,
Con cá đơn côi chảy máu,
Là trái tim tôi u sầu!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.