Như con thú biết mình sắp chết,
Lão ăn mày ra giữa cánh đồng,
Lủi thủi nốt ngày tháng cuối cùng,
Nằm chết ở nơi đồng hoang vắng.

Mấy chàng nghèo tình cờ thấy xác,
Bèn đào một lỗ huyệt để chôn,
Cắm bia mộ bằng gậy càn khôn,
Treo cái bị ăn mày lên trên đó.

Không bụi cây trên cánh đồng cỏ,
Nằm đơn sơ nho nhỏ nấm mồ,
Mẹ thiên nhiên tận tuỵ chăm lo,
Phủ lên bằng cỏ cây hoa dại.

Số phận người bi hài thế đấy!
Khi sống thì áo rách xác xơ,
Lúc chết đi mỗi sáng tinh mơ,
Trên mồ phủ thảm hoa đẹp nhất.

Nhưng dù sao, với lão hành khất,
An nghỉ cuối cùng cũng đến nơi...
Có ai nghĩ ông trải đường đời
Sôi động nơi hiểm nguy giông bão?

Ôi bàn tay trong thời già lão,
Cầm gậy trơ những mấu cùng gai,
Xưa kia bằng cả sức trẻ trai,
Gươm lấp lánh ở ngoài mặt trận.

Khua gươm nơi mũi tên hòn đạn,
Đã hiến dâng cả máu của mình,
Vì lợi quyền ông lớn anh minh,
Rồi chính họ bỏ ông đói chết.

Ông đã chết! Và nay quên hết,
Đời khổ đau, gầm rú chiến tranh.
Giữa im lìm thế giới xung quanh,
Lặng lẽ ngủ yên trong lòng đất.

Đôi khi trên cây gậy hành khất
Một con chim nhỏ đậu ca vang...
Ca gì trên bia mộ làm bằng
Cây gậy của một người hành khất?


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)