Thơ » Hungary » Petőfi Sándor
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 15:04
Mint vadállat, melly halálát sejti,
A vén koldús puszták közepébe
Bujdosott, és élte maradékát
Ott a puszták közepén tevé le.
Holttestéhez a szegénylegények
Elvetődtek, néki gödröt ástak,
Felköték botjára tarisznyáját,
S így tüzék le a botot fejfának.
Ott a fa- s bokor nélkűli rónán
Áll a kis domb egyszerű jelével,
S te természet, elhagyottak gyáma,
Vadvirágok- s fűvekkel födéd el.
Illyen a sors! egykor, életében
Szennyes rongyok lengedeztek rajta.
S íme sírját napkeletnek minden
Szőnyegénél szebb szőnyeg takarja.
De az mindegy; őrá nézve a fő,
Hogy elérte végre nyugodalmát....
Ki gondolná? milly zajos, mi vészes
Volt a pálya, mellyen ő futott át.
Oh ez a kéz, amelly vénségében
Ezt a száraz görcsös ágat fogta,
Ifjusága teljes erejében
Harczok fényes kardját villogtatta.
Ott forgott ő a csaták tüzében,
Ott adá véréből áldozatját
Az uraknak birtoka s jogáért,
Kik őt később éhenhalni hagyták.
Csakhogy elhalt! most feledve minden,
Nyomorúság és a harczi lárma.
Csendes néma a világ körűle,
Zavaratlan földalatti álma.
Néha száll csak egy-egy kis madárka
Fejfájára s ábrándos dalt zeng ott....
Mit dalolhat a madárka fejfán,
Ollyan fejfán, amely koldúsbot volt?
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm qua 15:04
Như con thú biết mình sắp chết,
Lão ăn mày ra giữa cánh đồng,
Lủi thủi nốt ngày tháng cuối cùng,
Nằm chết ở nơi đồng hoang vắng.
Mấy chàng nghèo tình cờ thấy xác,
Bèn đào một lỗ huyệt để chôn,
Cắm bia mộ bằng gậy càn khôn,
Treo cái bị ăn mày lên trên đó.
Không bụi cây trên cánh đồng cỏ,
Nằm đơn sơ nho nhỏ nấm mồ,
Mẹ thiên nhiên tận tuỵ chăm lo,
Phủ lên bằng cỏ cây hoa dại.
Số phận người bi hài thế đấy!
Khi sống thì áo rách xác xơ,
Lúc chết đi mỗi sáng tinh mơ,
Trên mồ phủ thảm hoa đẹp nhất.
Nhưng dù sao, với lão hành khất,
An nghỉ cuối cùng cũng đến nơi...
Có ai nghĩ ông trải đường đời
Sôi động nơi hiểm nguy giông bão?
Ôi bàn tay trong thời già lão,
Cầm gậy trơ những mấu cùng gai,
Xưa kia bằng cả sức trẻ trai,
Gươm lấp lánh ở ngoài mặt trận.
Khua gươm nơi mũi tên hòn đạn,
Đã hiến dâng cả máu của mình,
Vì lợi quyền ông lớn anh minh,
Rồi chính họ bỏ ông đói chết.
Ông đã chết! Và nay quên hết,
Đời khổ đau, gầm rú chiến tranh.
Giữa im lìm thế giới xung quanh,
Lặng lẽ ngủ yên trong lòng đất.
Đôi khi trên cây gậy hành khất
Một con chim nhỏ đậu ca vang...
Ca gì trên bia mộ làm bằng
Cây gậy của một người hành khất?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.