Thơ » Hungary » Petőfi Sándor
Vad téli éj. Sűrű hópelyhek esnek.
Szélvész ragadja. S hátha nem hópelyhek?
Talán egy őrült gondolatjai?
Vagy összetépett lelkem rongyai.
Közelg az éjfél. Fennvirasztva várom.
Akkor kísértet látogat meg, három;
Szent háromság, mely egykor vezetett:
A hit, a remény és a szeretet.
Nem élnek többé. Meggyilkoltatának.
De éjfelenként sírjokból kiszállnak,
S felém lebegnek halvány képeik,
S a régi szép időt emlegetik. –
Szétszaggatá a felleget a szélvész.
Tekintetem a csillagok közé vész.
Olyan sötétpiroslók fényeik,
Mikéntha vércsepp volna mindegyik.
S ki mondja meg: nem vércsepp-e a csillag?
Hisz itt a földön oly sokat gyilkolnak.
Ábelszivek fölfeccsent vére ez,
Mit a zsivány föld csillagnak nevez. –
Veszett szélvész, te még mindegyre tombolsz,
A fellegekbe és hajamba markolsz;
Ki akarod tán tépni fürtimet?
Ah, tépd ki inkább, tépd ki szívemet!
Hogy dobog e szív! – szinte félek tőle, –
Úgy, mint a kő, mely várromokról dől le,
Vagy mint a koporsónak födele,
Ha a halottat szögezik bele.
Koporsó vagy, koporsó vagy te keblem,
Amelybe szívem élve eltemettem.
Oh szív, te élő eltemettetett!
Ki írhatná le gyötrelmeidet?
Megszűnt a vész, a hold is fönn az égen.
Már béke és fény lebeg a vidéken.
Hazamehetek hát s lefekhetem.
Mert béke és fény nem való nekem.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 11:13
Đêm đông lạnh. Hoa tuyết dày đặc
Bão dai. Hay hoa tuyết không rơi?
Hay tâm tư của một người điên?
Có lẽ mảnh hồn tôi tan vỡ
Sắp nửa đêm. Tôi đang chờ đợi.
Ba hồn ma sẽ đến thăm tôi,
Dẫn dắt một thời thánh ba ngôi:
Niềm tin, yêu thương và hy vọng.
Chúng bị giết. Nay không còn nữa.
Nhưng hằng đêm ra khỏi nấm mồ,
Đến với tôi hình ảnh mơ hồ,
Nhắc lại thời gian xưa tươi đẹp. –
Cơn bão xé đám mây rách nát.
Mắt lạc vào giữa những vì sao.
Đốm đỏ nào nhấp nháy trên cao,
Mỗi đốm không khác gì giọt máu.
Ai bảo sao không là giọt máu?
Trái đất này đã giết bao người.
Tim Abel máu ứa khắp nơi,
Đời xấu xa gọi là sao sáng. -
Bão điên cuồng, gầm lên dữ dội,
Luồn vào mây, luồn cả tóc tôi,
Hay muốn bứt mái tóc rối bời?
Hãy bứt trái tim tôi khỏi ngực!
Trái tim đập! – tiếng nghe mà sợ -
Như đá rơi khỏi bức tường thành,
Hay như quan tài lúc đóng đanh,
Giữ người chết nằm yên trong đó.
Tôi đã đem trái tim chôn sống
Trong ngực tôi, là chiếc quan tài.
Ôi trái tim chôn sống một đời!
Ai có thể diệt hết đau khổ?
Cơn bão im, trên trời trăng tỏ.
Làng quê yên bình, lấp lánh trăng.
Có thể về nhà, tôi nằm xuống,
Ánh trăng này chẳng phải cho tôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.