Đêm đông lạnh. Hoa tuyết dày đặc
Bão dai. Hay hoa tuyết không rơi?
Hay tâm tư của một người điên?
Có lẽ mảnh hồn tôi tan vỡ

Sắp nửa đêm. Tôi đang chờ đợi.
Ba hồn ma sẽ đến thăm tôi,
Dẫn dắt một thời thánh ba ngôi:
Niềm tin, yêu thương và hy vọng.

Chúng bị giết. Nay không còn nữa.
Nhưng hằng đêm ra khỏi nấm mồ,
Đến với tôi hình ảnh mơ hồ,
Nhắc lại thời gian xưa tươi đẹp. –

Cơn bão xé đám mây rách nát.
Mắt lạc vào giữa những vì sao.
Đốm đỏ nào nhấp nháy trên cao,
Mỗi đốm không khác gì giọt máu.

Ai bảo sao không là giọt máu?
Trái đất này đã giết bao người.
Tim Abel máu ứa khắp nơi,
Đời xấu xa gọi là sao sáng. -

Bão điên cuồng, gầm lên dữ dội,
Luồn vào mây, luồn cả tóc tôi,
Hay muốn bứt mái tóc rối bời?
Hãy bứt trái tim tôi khỏi ngực!

Trái tim đập! – tiếng nghe mà sợ -
Như đá rơi khỏi bức tường thành,
Hay như quan tài lúc đóng đanh,
Giữ người chết nằm yên trong đó.

Tôi đã đem trái tim chôn sống
Trong ngực tôi, là chiếc quan tài.
Ôi trái tim chôn sống một đời!
Ai có thể diệt hết đau khổ?

Cơn bão im, trên trời trăng tỏ.
Làng quê yên bình, lấp lánh trăng.
Có thể về nhà, tôi nằm xuống,
Ánh trăng này chẳng phải cho tôi.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)