Mặt trời ơi, hãy trả tôi về
với phận mệnh dã man,
hỡi mưa rừng già,
trả lại tôi mùi thơm và ánh gươm loang loáng
tự trời cao rơi xuống,
trả tôi cái bình thản hoang liêu của cỏ xanh và đá tảng,
                cái ẩm ướt của những triền sông,
                mùi thơm của cây vông,
                cơn gió sinh động như một quả tim
                vỗ đập mãi giữa những tàn rậm rạp không ngớt lao xao
                của đồ sộ loài thông.
Đất ơi, trả lại tôi những tặng vật khiết tinh,
niềm tĩnh lặng vĩ đại vươn lên
từ những rễ cây uy nghi trầm mặc.
Tôi muốn quay về với bản thể uyên nguyên tôi chưa từng được sống,
và sẽ trở lại đây từ những chốn thẳm sâu kia
để rồi ngay giữa lòng thiên nhiên tạo vật
tôi có thể sống hay chết đi: cũng chẳng hề gì
để được làm viên cuội, viên cuội thẫm đen,
viên cuội nhẵn trơn dòng sông cuốn về nơi biền biệt.

Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé