Dưới đây là các bài dịch của Hoàng Ngọc Tuấn. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 2 trang (14 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Sonnet 94 (Nếu anh chết, hãy sống giùm anh bằng sức mạnh tinh tuyền) (Pablo Neruda): Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn

Nếu anh chết, hãy sống giùm anh bằng sức mạnh tinh tuyền
để những gì xanh xao và lạnh lẽo phải hừng lên;
hãy phóng tia mắt đăm đăm của em từ phương nam đến phương nam,
từ mặt trời đến mặt trời, cho đến khi em hát vang như tiếng đàn ghi-ta ngân vọng.

Anh không muốn em ngưng tiếng cười hay ngưng nhịp bước,
anh không muốn di sản của niềm vui anh phải bặt tiếng im lời;
đừng kêu vào lồng ngực anh, anh không còn ở đó.
Hãy sống trong sự vắng mặt anh như giữa một ngôi nhà.

Sự vắng mặt như ngôi nhà rộng lớn
mà em sẽ bước xuyên qua những bức tường
và treo những tấm hình trong không gian trống vắng.

Sự vắng mặt như ngôi nhà trong suốt
nên trong sự chết anh sẽ vẫn nhìn thấy em
và nếu em khổ đau, anh sẽ chết thêm lần nữa, cưng yêu.

Ảnh đại diện

Rồi sau đó (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn

Đã tan biến rồi
những mê lộ
mà thời gian tạo dựng.
Em tặng tôi
(Chỉ còn đây
hoang mạc mà thôi.)
Đã im tiếng rồi
trái tim này,
nguồn mạch bao khát vọng.
(Chỉ còn đây
hoang mạc mà thôi.)
Ảo tượng bình minh
và những nụ hôn
thôi đã tàn lụi hết.
Chỉ còn đây
hoang mạc mà thôi.
Một hoang mạc
xoay vòng mải miết.

Ảnh đại diện

Bài ca cây cam héo (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn

Bác tiều phu ơi.
Hãy đốn đi bóng mát của tôi.
Hãy giải thoát tôi khỏi nỗi cực hình
phải nhìn ngắm chính mình không hoa quả.
Tại sao tôi ra đời giữa những tấm gương soi?
Ngày xoay vòng quanh tôi.
Và hình tôi hiện lên trong mỗi vì sao của đêm đen phản chiếu.
Tôi muốn sống không nhìn thấy chính mình.
Kiến và diều hâu sẽ biến thành
những lá và chim
trong giấc mơ tôi.
Bác tiều phu ơi.
Hãy đốn đi bóng mát của tôi.
Hãy giải thoát tôi khỏi nỗi cực hình
phải nhìn ngắm chính mình không hoa quả.

Ảnh đại diện

Cái chết tối ám (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn

Tôi muốn ngủ giấc ngủ của trái táo,
rời xa vùng huyên náo của nghĩa trang.
Tôi muốn ngủ giấc ngủ của đứa bé
kẻ muốn cắt tim mình trên đọt sóng trùng dương.
Tôi chẳng muốn nghe thêm về tử thi không cạn máu;
và chiếc miệng rữa tanh còn đòi uống nước trong.
Tôi cũng chẳng muốn nghe về lá cỏ cắt da, và vầng trăng khuyết
với chiếc mỏ độc xà chực mổ trước rạng đông.
Tôi chỉ muốn thiếp đi chốc lát,
một phút giây thôi, một thế kỷ dài;
nhưng hãy biết rằng tôi chưa hề chết;
rằng một kho vàng còn ngậm giữa đôi môi;
rằng tôi là người bạn nhỏ của làn gió Tây hiu hắt;
là bóng tối mênh mông của dòng lệ ngập hồn tôi.
Khi bình minh đến, phủ tôi bằng tấm mạng
để bầy kiến đến bâu rỉa đốt thịt da
và hãy ngâm giày tôi vào nước lạnh
để những mũi kim bồ cạp sẽ xuyên qua.
Bởi tôi muốn ngủ giấc ngủ của trái táo,
để học lời kêu thương, lời gột sạch đời tôi;
bởi tôi muốn sống với bé trai sầu khổ,
kẻ muốn cắt tim mình trên đọt sóng ngàn khơi.

Ảnh đại diện

Đường bay (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn

Đã nhiều lần tôi đánh mất chính mình trong biển cả
với vành tai giắt đầy những nhánh hoa tươi,
với lưỡi đầy tình yêu và đau khổ căng môi.
Tôi đánh mất chính mình trong biển cả đã nhiều rồi
như đánh mất chính mình trong trái tim trẻ nhỏ.
Khi trao một nụ hôn có ai không cảm thấy
nụ môi cười của kẻ khuất mặt rồi,
sờ làn da trẻ sơ sinh có ai không nhớ tới
chiếc sọ vô tri của xác ngựa tàn hơi.
Bởi những đóa hồng dõi tìm trên vầng trán
một cảnh tượng hoang sơ của mớ xương tàn
và đôi tay con người trong thinh không vói mãi
như hình những rễ cây dưới mặt đất khô khan.
Như đánh mất chính mình trong trái tim trẻ nhỏ,
tôi đánh mất chính mình trong biển cả đã nhiều rồi.
Chìm xuống đáy nước sâu lúc nào không hay biết
tôi dõi bước tìm về một cõi chết rạng ngời.

Ảnh đại diện

Đôi bồ câu đen (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn

Trên tàng cây nguyệt quế
Có đôi bồ câu đen.
Một con là mặt trời,
con kia là vầng trăng.
"Bạn nhỏ ơi", tôi hỏi:
"Nấm mộ tôi đâu rồi?"
"Cổ tôi", mặt trời nói.
"Đuôi tôi", trăng trả lời.
Và tôi kẻ đang bước
với mặt đất vây quanh
thấy đôi chim ưng tuyết
và cô gái lõa hình.
Đôi chim ưng là một,
cô gái là chính mình.
"Chim ưng ơi", tôi hỏi:
"Nấm mộ tôi đâu rồi?"
"Cổ tôi", mặt trời nói.
"Đuôi tôi", trăng trả lời.
Trên tàng cây nguyệt quế
đôi bồ câu lõa hình.
Cả đôi chỉ là một
mỗi một chẳng là mình.

Ảnh đại diện

Tấm gương vĩ đại (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn

húng ta sống
dưới một tấm gương vĩ đại.
Con người là màu xanh!
Hosanna!(*)


* "Hosanna!" là lời ngợi ca Thượng Đế. Theo kinh Tân Ước, khi Ki-tô vào thành Jerusalem, đám đông hái những chiếc lá kè hai bên đường để vẫy chào và hô lên "Hosanna!". Xem "Luca" 19:29-44. (Chú thích của người dịch)
Ảnh đại diện

Biểu tượng (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn

Ki-tô,
cầm một tấm gương
trong mỗi bàn tay.
Ông làm bội trùng
cái bóng chính mình.
Ông phóng chiếu trái tim mình
qua những khoé nhìn
đen.
Tôi tin!

Ảnh đại diện

Bài luân vũ trong những nhánh cây (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn

Rơi một chiếc lá
và hai
và ba.
Trên mặt trăng một con cá bơi.
Nước ngủ một giờ
và biển trắng ngủ cả trăm.
Người đàn bà
chết giữa nhánh cây.
Người nữ tu
hát trong lòng quả lựu.
Đứa con gái
hái trái thông từ cây thông.
Và cây thông
tìm ngọn bút lông của líu lo tiếng hát
Nhưng con hoạ mi
quẩn quanh khóc những vết thương của nó.
Và tôi cũng thế,
vì một chiếc lá rơi
và hai
và ba.
Và một cái đầu bằng thuỷ tinh
và một cây vĩ cầm bằng giấy.
Và tuyết có thể đến với thế giới
nếu tuyết ngủ một tháng,
và những nhánh cây đấu vật cùng thế giới,
một rồi một,
hai rồi hai
và ba rồi ba.
Ôi, chất ngà rắn rỏi của da thịt vô hình!
Ôi, vực thẳm không còn bầy kiến của rạng đông!
Với tiếng reo xào xạc của những nhánh cây,
với tiếng thở sườn sượt của những người đàn bà,
với tiếng kêu ồm ộp của loài ếch nhái
và tiếng chảy ùng ục vàng óng của mật ong.
Một tượng bán thân của bóng tối sẽ đến
mang vòng nguyệt quế.
Vì cơn gió, bầu trời sẽ
cứng chắc như một bức tường
và tất cả những nhánh cây ngã gục
sẽ khiêu vũ với nó.
Một rồi một
quanh mặt trăng,
hai rồi hai
quanh mặt trời,
và ba rồi ba
cho chất ngà say ngủ.

Ảnh đại diện

Điếu ca (Kurt Vonnegut): Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn

Hành tinh Trái Đất bị đóng đinh,
nếu nó có tiếng nói,
và có một chút mỉa mai,
chắc hẳn bây giờ nó đã nói
về sự lạm dụng của chúng ta đối với nó,
"Cha ơi, hãy tha tội cho chúng,
vì chúng không biết việc chúng làm."

Cái mỉa mai là
chúng ta biết
việc chúng ta đang làm.

Khi sinh vật cuối cùng
đã chết vì bàn tay chúng ta,
thì thơ mộng biết bao nhiêu
nếu Trái Đất có thể nói,
bằng một giọng vật vờ cất lên
có lẽ
từ tận đáy sâu
của vực núi Grand Canyon,
"Thế là xong."
Con người đã chẳng thích nơi này.

Trang trong tổng số 2 trang (14 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối