Thơ » Mỹ » Ocean Vuong
Đăng bởi vtvu vào 21/10/2025 11:04
The TV said the planes have hit the buildings.
& I said Yes because you asked me
to stay. Maybe we pray on our knees because god
only listens when we’re this close
to the devil. There is so much I want to tell you.
How my greatest accolade was to walk
across the Brooklyn Bridge
& not think of flight. How we live like water: wetting
a new tongue with no telling
what we’ve been through. They say the sky is blue
but I know it’s black seen through too much distance.
You will always remember what you were doing
when it hurts the most. There is so much
I need to tell you—but I only earned
one life. & I took nothing. Nothing. Like a pair of teeth
at the end. The TV kept saying The planes...
The planes... & I stood waiting in the room
made of broken mockingbirds. Their wings throbbing
into four blurred walls. & you were there.
You were the window.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Ti vi báo máy bay rơi
Lao vào toà tháp và tôi đáp lời
Ở lại theo ý em mời
Cùng quỳ trên gối cất lời nguyện xin
Vì Trời chỉ lắng nghe mình
Khi quỷ dữ tới rập rình bên em
Bao điều muốn nói với em
Phần thưởng lớn nhất cùng em dạo cầu
Dưới Brooklyn Bridge nước sâu
Trôi như chẳng nghĩ trong đầu chuyện chi
Thấm lưỡi mà chẳng nói gì
Những điều đã trải vô vi cuộc đời
Người nói xanh ngắt bầu trời
Nhưng anh biết tít xa trời tối đen
Những điều em mãi không quên
Làm tổn thương nhất lòng em suốt đời
Với em cần nói vạn lời
Nhưng anh chỉ sống một đời rỗng không
Như cặp răng đến cuối cùng
Ti vi rỉ rả không ngừng… máy bay
Anh đứng đợi giữa phòng này
Dựng từ chim nhại cuồng quay cánh chờ
Đập mạnh bốn bức tường mờ
Và khung cửa sổ chính là em yêu
TV bảo máy bay đã đâm vào các toà nhà;
Em nói: ‘‘Vâng vì anh đã bảo em ở lại’’.
Có lẽ ta quỳ cầu nguyện bởi
Thượng đế chỉ lắng nghe khi ta gần quỷ dữ đến thế.
Có quá nhiều điều em muốn kể anh nghe.
Làm sao mà thành tựu lớn nhất đời em là bước qua cầu Brooklyn;
không hề nghĩ đến chuyện bay lên.
Ta sống như nước:
làm ướt một chiếc lưỡi mới chẳng hề nói về những gì đã qua.
Người ta bảo trời xanh nhưng em biết nó đen nhìn qua quá nhiều khoảng cách.
Anh sẽ mãi nhớ anh đã làm gì khi lòng đau đớn nhất.
Có quá nhiều em cần kể anh nghe —
nhưng em chỉ kiếm được một cuộc đời;
Em đã không mang theo gì.
Không gì cả.
Như một đôi răng rụng ở cuối đời.
TV cứ nói: “Máy bay... Máy bay...‘’;
Em đứng đợi trong căn phòng làm bằng những con chim nhại vỡ tan.
Đôi cánh chúng đập vào bốn bức tường nhoà đi;
anh đã ở đó.
Anh là ô cửa sổ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.