Đăng bởi Tung Cuong vào Hôm nay 10:06, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào Hôm nay 10:34
Даже вполголоса мы не певали,
Мы — горемыки-певцы!
Под берегами мы вёдро прождали,
Словно лентяи-пловцы.
Старость подходит — недуги да горе;
Жизнь бесполезно прошла.
Хоть на прощанье в открытое море,
В море царящего зла,
Прямо и смело направить бы лодку. —
Сунься-ка!.. Сделаешь шаг,
А на втором перервут тебе глотку!
Друг моей юности (ныне мой враг)!
Я не дивлюсь, что отчизну любезную
Счел ты за лучшее кинуть;
Жить для нее — надо силу железную,
Волю железную — сгинуть.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày Hôm nay 10:06
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào Hôm nay 10:36
Ngay khi dùng giọng thầm, chúng ta chưa hề hát,
Chúng ta là ca sĩ khốn cùng!
Đứng trên bờ, chờ biển lặng, trời quang,
Hệt như cánh tay chèo lười nhác.
Đến cùng tuổi già là bệnh tật, khổ đau thân xác;
Cuộc đời vô ích đã lướt qua.
Giá trước giờ phút chia tay mà
Đẩy thuyền ra biển khơi đầy tràn tội ác,
Hãy lái thuyền thẳng đường và dũng mãnh,-
Cứ xông lên, Ta đi bước đầu tiên,
Ngay bước thứ hai, họ đã cắt đứt họng anh!
Ơi người bạn thiếu thời của tôi (nay thành thù địch)!
Tôi chẳng ngạc nhiên khi anh cho rằng tốt nhất
Là rời xa Tổ quốc thân thương;
Muốn sống vì quê hương - cần sức mạnh thép gang,
Cần ý chí thép, để mà tiêu mất xác
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.