Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov » Những người bán hàng rong (1861)
Đăng bởi hongha83 vào 29/07/2026 07:55
Кумачу я не хочу,
Китайки не надо.
(Песня)
Ой, полна, полна коробушка,
Есть и ситцы и парча.
Пожалей, моя зазнобушка,
Молодецкого плеча!
Выди, выди в рожь высокую!
Там до ночки погожу,
А завижу черноокую —
Все товары разложу.
Цены сам платил не малые,
Не торгуйся, не скупись:
Подставляй-ка губы алые,
Ближе к милому садись!»
Вот и пала ночь туманная,
Ждет удалый молодец.
Чу, идет! — пришла желанная,
Продает товар купец.
Катя бережно торгуется,
Всё боится передать.
Парень с девицей целуется,
Просит цену набавлять.
Знает только ночь глубокая,
Как поладили они.
Распрямись ты, рожь высокая,
Тайну свято сохрани!
......................
«Ой! легка, легка коробушка,
Плеч не режет ремешок!
А всего взяла зазнобушка
Бирюзовый перстенек.
Дал ей ситцу штуку целую,
Ленту алую для кос,
Поясок — рубаху белую
Подпоясать в сенокос —
Всё поклала ненаглядная
В короб, кроме перстенька:
“Не хочу ходить нарядная
Без сердечного дружка!»
То-то, дуры вы, молодочки!
Не сама ли принесла
Полуштофик сладкой водочки?
А подарков не взяла!
Так постой же! Нерушимое
Обещаньице даю:
Опорожнится коробушка,
На Покров домой приду
И тебя, душа-зазнобушка,
В божью церковь поведу!»
......................
Вплоть до вечера дождливого
Молодец бежит бегом
И товарища ворчливого
Нагоняет под селом.
Старый Тихоныч ругается:
«Я уж думал, ты пропал!»
Ванька только ухмыляется —
Я-де ситцы продавал!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 28/07/2026 07:55
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 29/07/2026 05:51
Vải đỏ tôi không muốn,
Cũng không cần đến lụa Tầu.
(Dân ca)
Ôi! gùi hàng của tôi đã đầy tràn,
Có vải hoa, lại còn vải gấm.
Người yêu ơi, xin em thương giúp
Vai thanh niên chở nặng sái người rồi!
Hẹn em ra ruộng lúa tốt lút người!
Anh sẽ cố chờ em đến tối,
Khi nào gặp cô nàng mắt đen tới-
Anh sẽ mang bày hết hàng ra.
Hàng anh mua phải trả giá cao,
Đừng mặc cả, đừng tiêu dè sẻn quá:
Nào ghé môi hồng cho anh thơm đã,
Ngồi xuống đây, sát anh nhé, em yêu!”
Rồi đêm buông, trời phủ kín sương treo
Chàng bán hàng rong to gan đang đợi.
Trông kìa! - người thương anh đã tới,
Anh vội vàng chào bán hàng ra.
Kachia mặc cả giá thật thà,
Lúc nào cũng sợ mình mua bị hớ.
Chàng ôm chặt nàng hôn không kịp thở,
Miệng nhắc nàng nhớ trả giá cao hơn.
Chỉ đêm khuya biết chuyện gái trai luôn,
Họ thoả thuận thế nào nên xong cả.
Mạch đen ơi, thẳng cây lên như bốn phía,
Nhớ kín mồm, không lộ chuyện hai người!
......................
“Ôi! gùi hàng nay nhẹ bẫng hẳn ra,
Giây đeo hết thít vai đau nữa!
Thế mà người yêu của anh đã,
Chỉ cầm riêng chiếc nhẫn ngọc lam.
Anh tặng nàng một tấm vải hoa nguyên,
Dải lụa đỏ để cô đem tết tóc,
Chiếc áo trắng dùng dây lưng buộc
Mặc ra đồng cắt cỏ lúc mùa hè-
Nàng xếp trả lại tất cả vào gùi
Người yêu ơi, chỉ trừ chiếc nhẫn:
“Em chẳng muốn khoe sang, khoe diện
Đi một mình, bên cạnh vắng người yêu.”
Thế mới hay, các cô gái ngốc sao!
Chẳng phải chính nàng mang quà đến?
Nửa chai vodka ngọt ngon hiếm
Giờ tặng quà, lại cấm nhận cho!
Thôi hãy chờ! anh xin hứa chắc là:
Lời hứa này anh thề: không thay đổi
Khi hàng hoá anh bán xong trôi chảy,
Đến lễ Pokrop anh trở về nhà.
Rồi đưa em, cô gái yêu của ta
Vào thánh đường làm lễ cưới
......................
Cho đến tận lúc mưa chiều tối
Anh ba chân bốn cẳng chạy theo
Mới đuổi kịp người bán hàng tuổi cao
Người này thấy suốt ngày cáu gắt
Khi đi đến rìa làng gần nhất.
Là bạn già Tikho nưch chửi cho:
“Tôi nghĩ rằng cậu mất tích rồi cơ!”
Vanhia bật cười nghe khúc khích -
Cháu mải bán số vải hoa cho hết!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.