Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov » Ông già Giá băng mũi đỏ (1864) » Phần hai: Ông già Giá băng mũi đỏ
Đăng bởi Tung Cuong vào Hôm nay 13:02, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 21:33
«Тепло ли тебе, молодица?» —
С высокой сосны ей кричит. —
Тепло! — отвечает вдовица,
Сама холодеет, дрожит.
Морозко спустился пониже,
Опять помахал булавой
И шепчет ей ласковей, тише:
«Тепло ли?..» — Тепло, золотой!
Тепло — а сама коченеет.
Морозко коснулся ее:
В лицо ей дыханием веет
И иглы колючие сеет
С седой бороды на нее.
И вот перед ней опустился!
«Тепло ли?» — промолвил опять,
И в Проклушку вдруг обратился,
И стал он ее целовать.
В уста ее, в очи и в плечи
Седой чародей целовал
И те же ей сладкие речи,
Что милый о свадьбе, шептал.
И так-то ли любо ей было
Внимать его сладким речам,
Что Дарьюшка очи закрыла,
Топор уронила к ногам,
Улыбка у горькой вдовицы
Играет на бледн губах,
Пушисты и белы ресницы,
Морозные иглы в бровях…
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày Hôm qua 13:02
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào Hôm qua 21:32
“Nàng có ấm không, cô gái trẻ măng?” -
Từ cây thông cao, Đại vương thét hỏi.
- “Em vẫn ấm!”, - người đàn bà đáp lại,
Chính nàng đang lạnh toát, bật run lên.
Đại vương băng giá xuống thấp thêm,
Lại vẫy vẫy cây quyền trượng
Và thì thầm dịu dàng ngọt lịm:
Có ấm chăng? “Em ấm, anh thân yêu!”
Vẫn ấm thôi - chính nàng lạnh hẳn nhiều.
Đại vương Giá băng chạm vào nàng nhè nhẹ:
Phả hơi thở lên mặt nàng liên tiếp
Và dụi những mũi kim nhọn khắp mặt nàng
Đi từ chòm râu bạc chuyền sang.
Và rồi hạ xuống thấp ngang nàng đứng!
- Nàng có ấm không? - lại hỏi tiếp,
Và Đại vương chợt biến thành Proklushka,
Rồi ôm nàng hôn nồng cháy, thiết tha.
Hôn vào miệng, hai vai, vào đôi mắt
Gã phù thuỷ bạc đầu hôn nàng dồn dập
Nói những lời ngọt dịu dễ nghe,
Mà người yêu thường thích nói về.
Mà có lần nàng nghe và thích thú
Nghe hiểu hết những lời ngọt ngào đó,
Đa rya nhắm nghiền hai mắt lại luôn,
Rồi tuột tay, rìu rơi thẳng xuống chân.
Người đàn bà goá nở nụ cười mơ hồ, phảng phất
Lóng lánh trên đôi môi nhợt nhạt,
Hai hàng mi trông xốp, như phủ tuyết kia,
Cặp lông mày với hàng kim nhọn chìa ra…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.