Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov » Ông già Giá băng mũi đỏ (1864) » Phần hai: Ông già Giá băng mũi đỏ
Đăng bởi Tung Cuong vào Hôm nay 12:51, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 21:31
«Вглядись, молодица, смелее,
Каков воевода Мороз!
Навряд тебе парня сильнее
И краше видать привелось?
Метели, снега и туманы
Покорны морозу всегда,
Пойду на моря-окияны —
Построю дворцы изо льда.
Задумаю — реки большие
Надолго упрячу под гнет,
Построю мосты ледяные,
Каких не построит народ.
Где быстрые, шумные воды
Недавно свободно текли —
Сегодня прошли пешеходы,
Обозы с товаром прошли.
Люблю я в глубоких могилах
Покойников в иней рядить,
И кровь вымораживать в жилах,
И мозг в голове леденить.
На горе недоброму вору,
На страх седоку и коню,
Люблю я в вечернюю пору
Затеять в лесу трескотню.
Бабенки, пеняя на леших,
Домой удирают скорей.
А пьяных, и конных, и пеших
Дурачить еще веселей.
Без мелу всю выбелю рожу,
А нос запылает огнем,
И бороду так приморожу
К вожжам — хоть руби топором!
Богат я, казны не считаю,
А все не скудеет добро;
Я царство мое убираю
В алмазы, жемчуг, серебро.
Войди в мое царство со мною
И будь ты царицею в нем!
Поцарствуем славно зимою,
А летом глубоко уснем.
Войди! приголублю, согрею,
Дворец отведу голубой…»
И стал воевода над нею
Махать ледяной булавой.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày Hôm qua 12:51
“Nhìn kỹ đi, cô gái trẻ, bạo dạn lên,
Hãy ngắm bóng dáng Đại vương Băng giá!
Khó có dịp nào cô gặp được nữa,
Một chàng trai đẹp, mạnh mẽ hơn ta?
Trời bão bùng, tuyết xuống với sương sa,
Xưa nay, chúng luôn phục tùng ta hết,
Ta đi khắp đại dương, các biển-
Xây những cung điện bằng băng.
Nếu muốn, ngay những dòng sông lớn mênh mang
Ta sẽ giấu hẳn chúng trong nhà ngục,
Ta sẽ xây cầu dài bằng băng đá thực,
Cầu như thế con người đã làm được đâu.
Ở đâu nước cuồn cuộn chảy mau
Mới ngày nào còn tự do chảy,-
Ngày hôm nay đã có cầu cho người đi bộ đấy,
Xe chở hàng nườm nượp chạy theo nhau.
Ta ưa nơi những huyệt mộ sâu
Ta xếp xác người thành hàng, phủ trong băng đá,
Máu đông lại trong mạch máu người chết cả,
Và não người - ta đóng băng đến muôn đời.
Cho kẻ cắp xấu xa khổ đau cả kiếp người,
Cho kị sỹ và ngựa phi rồi biết hãi
Ta còn thích những khi chiều tối
Bày trò nổ lách tách trong rừng sâu.
Đám đàn bà đổ lỗi hết cho ma rừng mau,
Vội vã chạy về nhà cho kịp,
Còn việc ghẹo những người say bít tít
Dù đi ngựa hay đi bộ - mới thích làm sao.
Không cần phấn, ta bôi mặt trắng nhợt ra,
Còn cái mũi ta dùng lửa nung cho đỏ rực,
Ta đóng băng râu dính vào dây cương thật chặt
Có dùng rìu cũng không bật được ra!
Ta giàu có, của cải không đếm xuể, đầy nhà,
Tiêu thoải mái, mà không hề cạn được;
Ta làm đẹp khắp nơi trong vương quốc
Bằng kim cương, bạc trắng với ngọc trai.
Hãy vào thăm vương quốc của ta ngay
Và hãy làm nữ hoàng trong cung điện!
Chúng ta trị vì suốt mùa đông khắc nghiệt,
Rồi hè về, sẽ đánh giấc ngủ sâu.
Cứ vào đi! ta sẽ âu yếm, sưởi ấm nàng mau,
Sẽ đưa nàng tới lâu đài xanh biếc…“
Và Đại vương Băng giá đứng ngay phía trên sát
Vung vảy cây quyền trượng bằng đá băng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.