Không phải gió gào thét trên rừng thông,
Không phải suối sông từ trên cao đổ xuống,
Mà là Đại vương Giá băng đi tuần tiễu
Qua khắp nơi lãnh địa thuộc về ông.

Ngài đi xem, những trận gió tuyết vừa xong,
Đã lấp kín các lối mòn hay chưa đấy,
Có để sót vết nứt nào, khe hở vậy
Nơi nào, đất trống chưa phủ kín tuyết băng?

Ngọn cây thông đã phủ tuyết hay không,
Hoa văn trên cây sồi trông có đẹp?
Băng đá đã đông chặt kín hết
Trên sông, hồ, mặt nước nhỏ to?

Ngài di chuyển từ cây nọ tới cây kia,
Đi trên băng, đến đâu, đều nghe răng rắc,
Và ánh mặt trời lung linh muôn sắc
Trong bộ râu quai nón rậm rì.

Đường nào cũng mở lối sẵn cho ông già,
Nhìn kìa ông lão tóc bạc đã đến gần chị,
Và bất chợt hiện ra ngay trên đầu thị,
Ngay chính sát phía trên đầu!

Nhảy lên cây thông cao chót vót nhất rừng,
Lão đập cây gậy nhọn vào cành cây nghe chan chát,
Rồi khe khẽ cất lên tiếng hát
Khúc ca hào hùng, khoác lác của mình: