Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov » Ai là người hạnh phúc ở nước Nga » Phần 1 » Chương 4: Người hạnh phúc
Đăng bởi Tung Cuong vào 15/05/2025 05:30, đã sửa 6 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 16/05/2025 11:16
Таким путем вся вотчина
В пять лет Ермилу Гирина
Узнала хорошо,
А тут его и выгнали...
500. Жалели крепко Гирина,
Трудненько было к новому,
Хапуге, привыкать,
Однако делать нечего,
По времени приладились
И к новому писцу.
Тот ни строки без трешника,
Ни слова без семишника,
Прожженный, из кутейников —
Ему и бог велел!
510. Однако, волей божией,
Недолго он поцарствовал, —
Скончался старый князь,
Приехал князь молоденький,
Прогнал того полковника.
Прогнал его помощника,
Контору всю прогнал.
А нам велел из вотчины
Бурмистра изобрать.
Ну, мы не долго думали,
520. Шесть тысяч душ, всей вотчиной
Кричим: — Ермилу Гирина! —
Как человек един!
Зовут Ермилу к барину.
Поговорив с крестьянином,
С балкона князь кричит:
„Ну, братцы! будь по-вашему.
Моей печатью княжеской
Ваш выбор утвержден:
Мужик проворный, грамотный,
530. Одно скажу: не молод ли?..“
А мы: — Нужды нет, батюшка,
И молод, да умен! —
Пошел Ермило царствовать
Над всей княжою вотчиной,
И царствовал же он!
В семь лет мирской копеечки
Под ноготь не зажал,
В семь лет не тронул правого,
Не попустил виновному.
540. Душой не покривил... —
„Стой! — крикнул укорительно
Какой-то попик седенький
Рассказчику. — Грешишь!
Шла борона прямехонько,
Да вдруг махнула в сторону —
На камень зуб попал!
Коли взялся рассказывать,
Так слова не выкидывай
Из песни: или странникам
550. Ты сказку говоришь?..
Я знал Ермилу Гирина...“
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 15/05/2025 05:30
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 16/05/2025 10:47
Bằng cung cách làm ăn như trên thấy
Trong năm năm, cả khu di sản ấy
Hiểu con người Ermil Gìrin tận đáy lòng sâu xa,
Và lạ kì, anh bị đuổi việc về nhà…
500. Ai cũng tiếc cho Gìrin nhiều lắm
Người thư kí mới quen ăn bẩn,
Việc tiếp xúc chẳng dễ dàng,
Tuy nhiên, đành chịu, phải đầu hàng,
Thỉnh thoảng có việc cần tìm thư kí mới.
Anh này gật một lời - khách mất ba kôpếch rưỡi,
Không chi hai kôpếch - đố xin được hắn một câu,
Nhưng anh ta bị chết cháy mau,
Đúng dân học trường dòng một giuộc -
Chúa loại bỏ anh ta: không sống được!
510. Tuy nhiên do ý Chúa sắp đặt chứ đâu
Anh này trị vì chẳng được lâu, -
Vị bá tước già đi gặp Chúa,
Một bá tước trẻ măng lên thay chỗ,
Cho thôi việc luôn viên đại tá kia,
Đuổi cả tay phó giúp ông ta,
Tống cổ cả văn phòng cùng mất việc,
Và yêu cầu từ ông chủ khu di sản quyết liệt
Chọn một anh lý trưởng mới lên thay.
Thế là, chẳng cần nghĩ ngợi lâu ngày,
520. Sáu nghìn nhân khẩu trong khu dinh thự
Chúng tôi hét: “Ermilo Girin nên được cử!”
Trăm người cùng một ý kiến chung!
Ermil được gọi lên gặp ông chủ bá tước luôn.
Sau khi nói chuyện với Girin đầy đủ,
Đứng trên ban công, bá tước bèn nói rõ:
Này, anh em, hãy làm theo cách của các anh.
Dấu đóng của tôi bá tước chính danh
Đã công nhận chọn lựa thành công như ước.
Anh này nhanh nhẹn, chữ biết thông, có học thức,
530. Xin nói một điều: sợ có trẻ hay chăng?…”
Chúng tôi reo lên - “Ôi cha mẹ, khỏi băn khoăn,
Anh ta trẻ người nhưng thông minh rõ,
Ermil nhận việc, trị vì từ đó
Toàn bộ khu di sản của bá tước trong tay
Và đúng là làm việc tuyệt vời thay
Trong bảy năm liền anh ta phụ trách
Anh không đút túi riêng một kôpếch
Trong bảy năm, người ngay thẳng - không động đến móng tay,
Ai lỗi lầm đều bị phạt, nhắc nhở ngay,
540. Không lắt léo lòng mình nói khác…”
“Thôi, dừng lại!” - kêu to giọng trách móc
Một cha cố nào đó tóc bạc đầu
Nói với người vừa kể - Anh nói nghe sai nhiều!
Cái bừa chọn đường đi thẳng tắp,
Nhỡ đột ngột quay ngang sẽ vấp,
Răng đập vào đá vỡ tan tành!
Nếu có công kể chuyện chân thành,
Xin đừng bớt một lời từ bài hát,
Lời thế nào, phải giữ nguyên là tốt nhất.
Anh đang kể chuyện cổ tích đấy sao
550. Cho nhóm chu du nghe thấy thế nào?...
Tôi từng biết Ermil Girin nên tôi rõ…”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.