Bình luận nhanh 17

so02/05/2026 19:52
từ quì thành quỳ
so02/05/2026 19:51
Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi…chiều nay tôi trở lại Mẹ tôi đã già như cát bên bờ Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi Tôi quỳ xuống vốc cát ấp vào mặt Tôi khóc. Cát từ mặt tôi chảy xuống dòng dòng.
Nuyễn Quang Thành02/05/2026 19:46
Hay quá
Trần Trung kiên09/04/2026 21:06
Được , hay , cảm xúc , nỗi buồn ,yêu thương con người và quê hương
Hoàng Tuệ Ngân19/02/2025 15:34
Những dòng thơ đong đầy cảm xúc. Tôi đã khóc khi đọc được bài thơ tuyệt đẹp này.
hay quá
Nguyễn Đắc Công05/07/2021 14:45
Không thể hiểu nổi đây lại được coi là thơ được, nó vô lý, khô khốc và vô cảm.Đọc rất khó chịu.
Hứa Kim Thoa23/04/2021 14:14
(mình up lên đây, để cho những ai iu thơ có thể thêm thích bày này nhiều hơn ạ)^^ Phân tích, phần 1,,,, Nguyễn Quang Thiều là một cây bút đa tài của văn học Việt Nam. Ông luôn tìm kiếm những điều mới…
Hứa Kim Thoa23/04/2021 14:13
Phân tích, phần 2. Thơ Nguyễn Quang Thiều không có vần, nhưng vẫn có sự phối thanh được tạo ra từ nhịp ngắt, bởi vậy trong thơ ông luôn mang tính nhạc. Với ngôi kể thứ nhất “tôi” cùng giọng thơ chậm dãi,…
Hứa Kim Thoa23/04/2021 14:12
Phân tích , phần 3 :)) “Một cây ngô cuối vụ khô gầy Suốt đời buồn trong tiếng lá reo” Phải chăng đây là hình ảnh cường hóa của sợ chờ đợi mỏi mòn. Bằng biện pháp tu từ ẩn dụ, thi sĩ đã ví mẹ mình giống…

573.82
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
3 người thích

Đăng bởi Cammy vào 05/05/2008 02:23

1 bài khác trùng tên trong cùng mục tác giả: 

Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Tỏa mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.

Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được giàn dụa nước mưa sông.

Sông Đáy ơi! chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước
Tôi chi gặp những bẹ ngô trắng trên bãi
Tôi nhớ áo em tuột rơi trên bến kín một trăng xưa.

Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi…chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quì xuống vốc cát ấp vào mặt
Tôi khóc.
Cát từ mặt tôi chảy xuống dòng dòng.


Sông Đáy, 1991