Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Lục bát
Thời kỳ: Hiện đại
2 người thích

Đăng bởi Jean-Clause Nguyễn vào 28/02/2026 11:48, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 28/02/2026 12:45

Nghìn năm áo mũ cân đai,
Dựng nên bao kiếp đoạ đày đắng cay.
Miệng rao nhân nghĩa mỗi ngày,
Tay cầm roi sắt thẳng tay ép người.

Vua ngồi phán xử theo người,
Dân đen lặn lội một đời gió sương.
Một lời “thiên mệnh” nhiễu nhương,
Che bao ngang trái triều đường xưa nay.

Tam cương trói buộc đêm ngày,
Ngũ thường che mắt những ai cúi đầu.
Trung quân đặt trước nặng sầu,
Hiếu trung lẫn lộn thành câu giáo điều.

Trên cao quyền lực mỹ miều,
Dưới đồng xương máu tiêu điều ruộng đồng.
Bảo rằng giữ vẹn non sông,
Thực ra giữ lấy ngai rồng mà thôi.

Muốn cho dứt kiếp làm tôi,
Đừng nguyền thành quách, đừng lôi triều đình.
Gốc nằm trong chữ rành rành,
Trong câu Khổng Mạnh răn mình bao đời.

Dạy rằng vua đứng trên trời,
Thần dân phải chết cũng thời chẳng sai.
Đặt vua trên hết mọi ai,
Đẩy dân xuống đáy u hoài tối tăm.

Vậy nên muốn phá xiềng giam,
Phải lay tận gốc giáo điều Nho gia.
Khi tư tưởng thoát khuôn nhà,
Phong kiến tự khắc phai nhoà mà tan.


Hà Nội, 8-1945

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]