Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Jean-Clause Nguyễn vào Hôm nay 22:14, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 22:19

Paris mùa đông.
Trời thấp và xám như một tấm chì nặng.
Mưa bụi bay lặng lẽ trên mặt sông Seine,
những ngọn đèn vàng bật lên rất sớm
dọc theo bờ đá lạnh.

Tôi ngồi bên cửa sổ nhỏ,
nhìn làn mưa mỏng như khói
và chợt nghĩ đến một bầu trời khác.

Ở rất xa.

Ở đó
không phải mưa bụi mùa đông
mà là mưa bom.

Hà Nội chắc đang thức.
Tiếng còi báo động xé qua đêm tối,
những vệt lửa dựng đứng trên bầu trời
và mặt sông Hồng rung lên
dưới ánh lửa đỏ.

Tôi tưởng tượng
Hồ Gươm tối lại trong khói,
Tháp Rùa đứng im giữa đêm,
những mái nhà cũ
vẫn bám vào mặt đất
như những bàn tay không chịu buông.

Một thành phố nhỏ
đang chống lại bầu trời sắt thép.

Còn tôi
ở nơi này.

Paris yên tĩnh quá.
Mưa phùn bay trên mặt sông Seine,
người ta đi qua nhau
trong những chiếc áo choàng dày.

Không tiếng bom.
Không ánh lửa.

Chỉ có một người Việt Nam
ngồi lặng bên cửa sổ
và nghe tim mình nặng xuống.

Có lúc
tôi cúi đầu rất lâu
mà không dám nghĩ thêm.

Hà Nội đang đứng giữa bom đạn,
đất nước đang cần những bàn tay,
mà tôi
chỉ có hai bàn tay này
đặt bất lực trên bàn.

Ngoài kia
mưa bụi Paris vẫn rơi.

Tôi nhìn xuống dòng Seine xám lạnh
và chợt thấy mắt mình ướt.

Không biết vì gió mùa đông
hay vì một nỗi đau
từ bên kia nửa vòng trái đất
đang rơi xuống trong lòng.

Ở nơi rất xa
một thành phố vẫn đứng thẳng giữa lửa bom.

Còn Thông tôi
ngồi nơi đất khách
mà thấy
thẹn với quê hương.


Paris - 12/1972 - Trông về Hà Nội cảnh tang tóc thương đau

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]