Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Phong Việt » Đi qua thương nhớ (2012)
Đăng bởi hảo liễu vào 10/10/2015 15:35
Những ngày bình thường
người con gái ấy ghé ngang và gào lên:
- ............ mở cửa!
Bẵng đi nhiều ngày giận hờn vội vã,
người con gái ấy ghé ngang và đưa tay
tần ngần...
nhịp gõ...
Đến một ngày không thể nhớ,
người con gái ấy ghé ngang
và lặng lẽ...
quay đi sau nhiều giây.
Cánh cửa từ đó,
mở ra trong trí nhớ một người
mỗi ngày...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.