Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 06:09, số lượt xem: 12

Em đã thả mình vào những cơn gió lộng
Để rồi nghe trong xương tuỷ những nỗi niềm
Ôi, mùa thu vàng vọt như giấc mộng
Chỉ còn đây giọt nắng muộn trên thềm

Trái tim ấy từng là một bản đồ
Với những con đường rêu phong, lạc lối
Mỗi nhịp đập vẽ nên một biểu đồ
Của những yêu thương rồi vụn vỡ trong thời gian trôi

Nó từng là một nhà thơ điên loạn
Gieo vần điệu vào từng kẽ tay run
Để sáng nay, khi mùa đông vừa sang
Chỉ thấy toàn những lỗ thủng từng hun hút

Một trái tim đã đập... Điều còn lại là vô vọng
Một trái tim với những vết cào rách nát
Như trang giấy bị xé toang giữa chợ đời
Mỗi mảng sẹo là một câu chuyện không lời
Về những cuộc tình mang màu xám bạc

Trái tim đã mệt rồi, xin đừng những nỗi buồn khổ đau
Xin đừng thêm những lo toan đời như những đợt sóng ngầm
Xin đừng những giấc mơ nửa vời, những lời hứa mong manh
Hãy để nó nghỉ ngơi dưới cơn mưa chiều bất tận
Hãy để nó tìm thấy sự tĩnh lặng
Sau những thăng trầm và giông bão của ngày tháng qua nhanh

Một trái tim đã đập... Giờ chỉ muốn ngừng một giây
Một trái tim với những vết cào rách nát... Giờ chỉ muốn được lành
Được vỗ về như đứa trẻ thơ ngây
Trong vòng tay gió, trong lời ru của bình minh mới

Và nếu ngày mai có đến, hãy là một ngày không bão giông
Hãy là một bình minh nhẹ nhàng, để trái tim yên ổn trong lồng ngực ấm
Ôi, sự sống đôi khi chỉ là những phút giây bình lặng
Cho trái tim đã mệt rồi... một chốn bình yên.

Và nếu ngày mai đã mỏi bước chân về lại cõi xa
Xin đừng gọi tên nó trong tiếng gió gào rít
Nó đã ở lại nơi chiều dâng sóng vỗ
Một mảnh hồn tơ vương giữa mây trời
Nó đã chọn một dòng sông đứng ngủ quên
Để tim thôi tính bước, thôi phân vân đường ngang lối tắt
Để mỏi gối chông gai, tàn tro ánh mắt
Nằm xuống trọn đời trong một giấc bình yên
Ôi, trái tim đã mệt rồi... Xin cứ để nó yên.