Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 00:02, số lượt xem: 21

Nơi biên cương – nơi núi rừng xanh thẳm,
Nơi đầu nguồn gió lộng của non sông,
Nơi cột mốc lặng im trong sương sớm,
Ghi dáng hình Tổ quốc giữa mênh mông.

Anh đứng đó – người lính biên phòng trẻ,
Giữa đại ngàn gió hú suốt đêm thâu,
Giữ từng tấc đất thiêng liêng bờ cõi,
Giữ quê hương bền vững đến mai sau.

Nơi biên giới mây trời cao lồng lộng,
Rừng đại ngàn xanh thẳm trải chân mây,
Tiếng suối chảy như lời ca Tổ quốc,
Gọi lòng anh thức trọn những đêm dài.

Đêm biên ải sương rơi đầy lối cỏ,
Ánh trăng ngàn phủ bạc khắp triền non,
Anh lặng lẽ tuần tra bên cột mốc,
Nghe đất trời hoà nhịp với tâm hồn.

Nhớ quê mẹ bên dòng sông tuổi nhỏ,
Nhớ cánh đồng lúa chín ngát hương thơm,
Nhớ lời ru đêm hè đầy gió mát,
Theo bước anh lên tận chốn biên cương.

Nhưng anh biết phía sau mình Tổ quốc,
Triệu con tim đang gửi gắm niềm tin,
Nên vững bước giữa muôn trùng gió núi,
Dẫu gian lao vẫn sáng một niềm tin.

Ôi biên giới – nơi đầu nguồn đất nước,
Bao lớp người đã ngã xuống nơi đây,
Máu các anh nhuộm màu cờ đỏ thắm,
Cho hôm nay Tổ quốc rạng ngàn ngày.

Cột mốc đá đứng im cùng năm tháng,
Như chứng nhân của lịch sử hào hùng,
Bao thế hệ thay nhau gìn giữ mãi,
Đất cha ông thiêng liêng giữa núi rừng.

Anh kể chuyện những mùa mưa gió núi,
Những đêm dài sương phủ kín lối đi,
Bước chân lính lặng thầm trên dốc đá,
Giữ yên bình cho Tổ quốc xuân thì.

Có những lúc biên cương chìm gió bão,
Rừng gào lên như tiếng gọi thiêng liêng,
Anh vẫn đứng hiên ngang như cột đá,
Giữ biên cương – giữ trọn một lời nguyền.

Ôi Tổ quốc! Dải đất dài yêu dấu,
Từ Trường Sơn đến biển rộng phương Đông,
Có người lính âm thầm nơi biên ải,
Đang canh giữ từng tấc đất non sông.

Trời biên giới những chiều mây đỏ lửa,
Hoàng hôn rơi rực rỡ phía chân đồi,
Anh đứng gác nhìn phương trời Tổ quốc,
Thấy trong tim sáng rực một vì sao.

Bao gian khó vẫn không hề chùn bước,
Bao hiểm nguy vẫn vững chí kiên cường,
Bởi trong máu đã hoà chung nhịp đập
Của núi rừng và Tổ quốc yêu thương.

Này cột mốc! Này biên cương Tổ quốc!
Này rừng xanh bát ngát đến chân trời!
Anh xin nguyện trọn đời gìn giữ mãi
Mảnh đất thiêng của đất nước muôn đời.

Đêm biên giới trăng treo trên đỉnh núi,
Ánh bạc rơi trên súng thép hiên ngang,
Anh đứng gác như cây thông bất khuất,
Giữ yên bình cho đất nước huy hoàng.

Có những bản làng bên dòng suối nhỏ,
Tiếng trẻ thơ vang vọng giữa rừng sâu,
Anh đi qua, nụ cười hiền ấm áp,
Như mùa xuân lan toả khắp nương rẫy.

Những con đường tuần tra dài hun hút,
Dấu chân anh in đậm giữa sương mù,
Như viết tiếp trang sử vàng biên giới,
Của cha anh từ thuở trước ngàn thu.

Ôi Tổ quốc! Mỗi tấc đất quê hương
Đều thấm đẫm biết bao dòng máu đỏ,
Nên người lính đứng nơi đầu biên giới
Càng tự hào gìn giữ đất cha ông.

Mai đất nước thanh bình thêm rộng mở,
Đường biên cương rực rỡ nắng bình minh,
Những người lính vẫn âm thầm như thế,
Giữ trời Nam vững chãi giữa hoà bình.

Khi Tổ quốc gọi tên từ biên giới,
Triệu con tim hoà nhịp một lời thề:
Dù gian khó, dù muôn trùng thử thách,
Vẫn vững vàng giữ trọn đất sơn khê.

Nơi biên cương – nơi núi rừng xanh thẳm,
Có trái tim người lính mãi không ngơi,
Canh giấc ngủ cho muôn nhà ấm lửa,
Cho quê hương rạng rỡ sáng muôn đời.

Và từ đó giữa trời cao biên giới,
Lá cờ đỏ tung bay giữa đại ngàn,
Như ngọn lửa của niềm tin bất diệt
Sáng muôn đời trên đất Việt hiên ngang.