Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 15/07/2025 11:09, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 11/09/2025 23:00, số lượt xem: 298

Anh đã yêu như trời yêu mặt đất,
Gieo linh hồn lên cỏ dại, mây bay.
Mỗi ánh nhìn – là một đoá xuân ngây,
Nhưng em đến – rồi đi như hư ảnh.

Trái tim ấy – một lần thôi tan nát,
Không lần hai, không vết cắt thứ hai!
Tình đã trao là mất cả hình hài,
Không nhặt lại được đâu – ngày đã vỡ.

Em không biết khi em cười, trời nở...
Mà em quay đi, vũ trụ tối dần.
Tổn thương ấy – không phải chuyện phong trần,
Nó là máu, là xương, là sự sống.

Anh gục xuống giữa một chiều lặng ngóng,
Không giận hờn, không oán, cũng không quên...
Vì em hỡi – tổn thương chỉ có một,
Yêu một lần là đủ... chết vạn lần.