Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Đăng ngày 15/07/2025 17:47, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 03/11/2025 22:59, số lượt xem: 222

Anh đã yêu – yêu đến hoá dại khờ,
Như lửa cháy giữa đêm đông băng giá.
Tim thổn thức chỉ vì em vội vã,
Một ánh cười – cũng đủ để mơ say.

Anh nâng niu từng chiếc lá heo may,
Tưởng là tóc em rơi trong chiều vắng,
Mỗi bước nhỏ em đi qua lặng lặng,
Là tim anh cuống quýt gọi không thành.

Trái tim ấy, một lần trao – mong manh,
Mà cứ ngỡ là đời em gìn giữ,
Ngờ đâu đó chỉ là mây, là lửa,
Thoắt một chiều đã tắt ở trong nhau.

Nhưng anh vẫn chẳng giận, chẳng hờn đâu,
Vì đã sống hết mình – không tiếc nuối,
Một thời đó, dẫu khờ, nhưng rất đỗi
Đẹp như thơ – và thật đến ngây người.