Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 15/07/2025 17:48, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 04/11/2025 00:00, số lượt xem: 159

Em hững hờ như mây bạc trôi xa,
Ta níu lại một hồn thơ rớm lệ,
Ánh mắt ấy – một lần thôi cũng thế,
Rồi phai dần như bóng nước qua sông.

Anh đã yêu như gió lặng bên lòng,
Trao tất cả – từ tim cho đến mộng,
Em thản nhiên như chiều thu lạnh ngóng,
Chẳng buồn đâu, người đã quá vô tình!

Anh đợi mãi một tiếng yêu trong thinh,
Nghe đời rớt những u hoài lặng lẽ...
Tình trao em là trời xanh, là trẻ,
Em trả anh chỉ một nắm tàn tro!

Ta vẫn sống nhưng lòng như đã khô,
Môi mỉm cười nhưng tim đau rạn vỡ,
Người bạc bẽo – như cành hoa vừa nở,
Đã vội tàn chưa kịp gửi hương xưa...