Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 14:32, số lượt xem: 17

Trời khuya thắp giữa tầng không,
Một ngàn đốm lửa long lanh gọi mời.
Trẻ thơ ngước mắt lên trời,
Đếm sao — đếm mãi — chẳng vơi một trời.

Sao từ đâu đến, ai ơi?
Từ trong cổ tích xa xôi hiện về?
Từ đồng lúa chín ven đê,
Từ hương cau trắng gọi về tuổi thơ?

Hay từ tiếng võng ầu ơ,
Bà ru cháu ngủ bên bờ trăng non?
Từ câu đồng dao vuông tròn,
Bay qua mái rạ, lẫn trong gió đồng?

“Sao ơi, sao ở tầng không,
Có nghe con gọi giữa dòng đêm sâu?
Có nhìn xuống tận mái đầu,
Thấy con thao thức, ngước đầu tìm sao?”

Sao không đáp một lời nào,
Chỉ đem ánh bạc rót vào màn đêm.
Không cười, chẳng nói, chẳng quen,
Mà sao cứ sáng dịu mềm mắt ai.

Sao là con mắt đêm dài,
Dõi theo những bước chân ai giữa đồng.
Là tia lửa nhỏ ven sông,
Cho người thả lưới yên lòng đêm sâu.

Là phương hướng giữa biển đầu,
Là niềm tin giữ mái chèo vượt khơi.
Là khi xa cách đôi nơi,
Người thương nhìn sao, nhớ người mình thương.

Trẻ con chỉ ngón tay phương:
“Kìa sao sáng nhất cuối đường trời xa!
Kìa sao lạc giữa ngân hà!
Kìa chòm Bắc Đẩu như là dấu quen.

Kìa sao Mai rạng bên thềm,
Kìa sao Hôm xuống phía rèm hoàng hôn.”
Mắt em ríu rít như chim,
Mỗi vì tinh tú một miền ước mơ.

Bà ngồi kể chuyện ngày xưa,
Ngưu Lang, Chức Nữ cách bờ Ngân Giang.
Một năm chỉ được một lần,
Qua cầu Ô Thước gặp gần người thương.

Chuyện xưa dẫu cách dặm trường,
Vẫn nghe trong trẻo như hương lúa đồng.
Một dòng sông bạc mênh mông,
Mà bao thương nhớ nối vòng nhân gian.

Sao đâu chỉ chuyện xa xăm,
Sao còn giữ những âm thầm đời nhau.
Có khi một ánh trên cao
Là nơi gửi gắm biết bao nguyện cầu.

Có người đi suốt đêm thâu,
Mang theo ánh sao làm dấu trở về.
Có người đứng dưới triền đê,
Nghe trong hun hút lời quê vọng vào.

Có người xa cách năm nào,
Nhìn lên một ánh sao cao cuối trời.
Chợt nghe ký ức đầy vơi,
Một mùa thơ dại gọi người trở sang.

Trẻ thơ nghe chuyện mơ màng,
Mắt long lanh tựa sao vàng giữa đêm.
Bà ngồi chậm rãi bên thềm,
Lời ru chảy xuống êm đềm giấc con.

Sao không khóc, chẳng hao mòn,
Không tranh phần sáng, chẳng còn hơn thua.
Đêm dài mặc gió đẩy đưa,
Sao âm thầm giữ một mùa bình yên.

Mai này em lớn thành người,
Rời xa mái nhỏ, xa lời mẹ ru.
Đi qua phố rộng, trời thu,
Đi qua bao cuộc thiên thu đổi dời.

Nếu khi mỏi gối giữa đời,
Ngước lên, xin nhớ một trời sao xưa.
Nhớ câu chuyện cũ ngày mưa,
Nhớ bàn tay mẹ, nhớ mùa bà ru.

Ngày xưa sao ở trên đầu,
Hôm nay sao ở trong câu ân tình.
Sao là một thoáng lung linh,
Giữ cho ký ức nguyên hình tuổi thơ.

Dẫu cho năm tháng phai mờ,
Dẫu bao mái tóc bạc phơ tháng ngày,
Sao còn đứng đó trên mây,
Như người bạn cũ chẳng thay lời nào.

Đêm sâu rồi cũng qua mau,
Bình minh lại mở nhịp cầu trời xanh.
Nhưng trong đáy mắt long lanh,
Một vì sao nhỏ vẫn dành cho ta.

Sao không chỉ ở trời xa,
Sao còn ở những thiết tha con người.
Ở trong tiếng gọi “mẹ ơi!”,
Ở trong ánh mắt một đời chờ mong.

Ở trong mái tóc bạc phơ,
Ở trong tiếng võng bên bờ đêm khuya.
Ở trong ký ức tuổi thơ,
Ở trong câu hát ngày xưa vọng về.

Nếu mai đi hết sơn khê,
Nếu mai qua những bộn bề nhân gian,
Xin đừng quên một vì sao
Từng nằm trên chiếc võng đào tuổi thơ.

Một ngôi sao sáng trên trời,
Một ngôi sao sáng giữa đời trong ta.
Một vì sao — một mái nhà,
Một miền thương nhớ thiết tha chẳng rời.

Đêm nay gió lặng bên trời,
Trăng nghiêng qua cửa, sao ngời hiên sau.
Bà ru cháu giấc ngọt ngào,
Tiếng ru hoà với vì sao cuối trời.

Ngủ đi, em nhé, ngủ thôi,
Ngoài kia sao vẫn sáng ngời canh thâu.
Mai này dù có đi đâu,
Sao còn soi bóng nhịp cầu tuổi thơ.

Và khi khép lại giấc mơ,
Sao còn ở lại bên bờ thời gian.
Một đời người — một vì sao,
Một trời ký ức ngọt ngào trong tim.