Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Mục IV » Thế giới trong đôi mắt trẻ thơ
Một ông trăng sáng trên trời,
Ai đem quả bạc thả vời lên không?
Trẻ thơ nép cạnh hiên cong,
Ngước nhìn, rồi hỏi: “Ông trông chúng mình?”
Ông trăng có mắt lung linh,
Có chòm râu bạc, có tình thiết tha.
Nửa đêm ông ghé mái nhà,
Rót nghiêng ánh ngọc la đà sân quê.
Đêm rằm trăng sáng say mê,
Tròn như chiếc đĩa gọi về niềm vui.
Qua tuần trăng khuyết dần vơi,
Cong cong như một nụ cười trên cao.
Trăng theo chân trẻ lao xao,
Theo qua ngõ nhỏ, theo vào sân chơi.
Trẻ đi, trăng bước theo người,
Trẻ dừng, trăng cũng đứng cười phía sau.
Khắp làng từ trước đến sau,
Trăng soi bờ giếng, hàng cau, mái đình.
Trăng nghiêng xuống những dòng kênh,
Nghe con cá quẫy giữa miền nước trong.
Có khi trăng đậu đầu đồng,
Soi từng ngọn lúa uốn cong giữa chiều.
Có khi trăng đứng bên triều,
Rắc lên mặt nước bao điều lung linh.
Đêm hè gió thổi rung rinh,
Trăng treo đầu ngõ như hình chiếc gương.
Soi cho mẹ trải chiếu giường,
Soi cho em bé vấn vương giấc nằm.
Trẻ con ríu rít gọi thầm:
“Ông ơi, ông xuống chơi cùng chúng con!”
Trăng cười ánh bạc tròn tròn,
Rắc vàng trước ngõ, rắc son mái nhà.
Rủ nhau ra tận sân đình,
Đứa cầm chiếc trống, đứa rình múa vui.
Tiếng ca vang vọng đất trời,
Trăng nghiêng vành bạc mỉm cười trên cao.
Lối làng bỗng hoá chiêm bao,
Hàng cây phủ một sắc màu nguyệt quang.
Bờ tre thức với đêm vàng,
Mái rơm cũng ánh dịu dàng như thơ.
Có đêm trăng khuất sau bờ,
Trẻ ngồi ngơ ngác ngẩn ngơ hỏi rằng:
“Ông ơi, sao bỗng vắng trăng?
Ông đi đâu mất, ông bằng lòng không?”
Mẹ cười, khẽ chỉ tầng không:
“Ông lên đỉnh núi, thong dong nghỉ ngơi.
Mai ông lại xuống chơi thôi,
Lại soi sân nhỏ, lại cười với con.”
Trẻ nghe, khép mắt ngủ ngon,
Ngoài hiên gió hát, trăng còn đâu đây.
Trong mơ trăng đậu bàn tay,
Hoá thành một chiếc đèn đầy ánh sao.
Trăng rằng: “Con ngủ cho ngoan,
Mai ta lại dắt con sang cánh đồng.
Ta soi con bước qua sông,
Ta đưa con tới mùa bông lúa vàng.”
Tháng năm lặng lẽ sang ngang,
Tuổi thơ theo những mùa màng lớn lên.
Trẻ xưa giờ đã lớn thêm,
Bước qua bao nẻo êm đềm nhân sinh.
Có khi giữa cuộc mưu sinh,
Chợt nghe tiếng gió rung rinh mái nhà,
Bỗng thương một ánh trăng già,
Thương câu mẹ hát thiết tha thuở nào.
Trăng xưa vẫn ở trên cao,
Vẫn treo trước ngõ, vẫn vào sân quê.
Chỉ người năm cũ xa về,
Chỉ câu hát cũ bộn bề thời gian.
Mỗi mùa Trung thu lại sang,
Trống lân rộn rã, ánh vàng đầy sân.
Những đôi mắt trẻ trong ngần,
Lại nhìn lên hỏi: “Ông gần hay xa?”
Trăng nghe tiếng gọi ngân nga,
Vẫn cười như thuở mẹ già ru em.
Vẫn soi mái ngói thân quen,
Vẫn hong kỷ niệm dịu mềm trong đêm.
Một ông trăng sáng trên trời,
Một ông trăng sáng trong lời mẹ ru.
Một vầng trăng của tuổi thơ,
Theo ta đi suốt những giờ lớn khôn.
Mai này dẫu bước xa hơn,
Qua bao phố rộng, bao cơn bụi đời,
Chỉ cần ngẩng mặt nhìn trời,
Ta còn gặp lại một người năm xưa.
Một ông trăng đứng đợi chờ,
Bên hàng cau cũ, bên bờ giếng quê.
Không lời mà vẫn gọi về,
Bao nhiêu thương nhớ bộn bề trong tim.
Trăng không chỉ sáng trong đêm,
Trăng còn soi sáng những miền tuổi thơ.
Soi trong tiếng mẹ ầu ơ,
Soi trong ký ức bên bờ quê hương.
Một ông trăng — một vầng thương,
Một ông trăng — một con đường tuổi thơ.
Dẫu cho năm tháng phai mờ,
Trăng còn ở lại bên bờ thời gian.
Một ông trăng sáng dịu dàng,
Ru bao đứa trẻ mơ màng giấc say.
Mai sau đi khắp đó đây,
Vẫn nghe trăng gọi những ngày ấu thơ.
Một ông trăng sáng trên trời,
Một ông trăng sáng giữa đời chúng ta.
Trăng là bạn nhỏ hiền hoà,
Trăng là ký ức — trăng là quê hương.
20/9/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.