Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 00:30, số lượt xem: 48

Ai ơi, còn nhớ Bắc Ninh,
Xin về một chuyến nghe tình quê hương.
Về qua những nẻo ven đường,
Nghe cây kể chuyện, nghe sương gọi mùa.

Quê tôi chẳng rộng chẳng thừa,
Mà bao lớp nghĩa đong đưa tháng ngày.
Một câu mời – một bàn tay,
Mà như khơi lại những ngày xa xăm.

Đất này trọng nghĩa, trọng tâm,
Lấy câu nhân hậu làm tầm vóc quê.
Dẫu người cách trở sơn khê,
Chỉ nghe Quan họ đã về trong nhau.

Mời về nhấp chén rượu đào,
Miếng trầu têm cánh gửi trao ân tình.
Bắc Ninh giữ một chữ “mình”,
Mà qua bao cuộc điêu linh vẫn còn.

Sông Cầu soi bóng nước non,
Lượn quanh bãi bấc, lúa son ven bờ.
Chiều buông tím một bến chờ,
Con thuyền neo giữa câu hò năm xưa.

Dòng sông chẳng nói mà thưa,
Mỗi con nước nổi như vừa kể ra
Bao nhiêu dâu bể sơn hà,
Bao phen đất Bắc đi qua thăng trầm.

Núi Dâu đứng lặng âm thầm,
Chùa Dâu phủ bóng rêu trầm cổ xưa.
Chuông ngân qua những nắng mưa,
Gọi về ký ức vẫn chưa bạc màu.

Đền Đô khói quyện mái đầu,
Hương thiêng còn ấm một câu dựng đời.
Lý triều từ buổi xa xôi,
Vọng trong bia đá những lời non sông.

Về nghe bến nước Tiêu Tương,
Nghe câu chuyện cũ còn vương bên mình.
Một thời trai gái trao tình,
Mà câu ca hoá thành hình bóng quê.

Hội Lim mở hội xuân về,
Áo the, khăn lĩnh nghiêng che nắng hồng.
Liền anh giữ tiếng tơ đồng,
Liền chị gửi một khoảng lòng sang nhau.

Câu ca chẳng nói bạc đầu,
Mà sao đủ sức qua cầu thời gian.
“Người ơi, người ở đừng về”,
Một lời níu lại bốn bề thương mong.

Hội tan, sân vắng, trời trong,
Mà âm Quan họ còn nồng trên cây.
Người đi khuất nẻo chân mây,
Câu ca ở lại tháng ngày với quê.

Bắc Ninh đâu chỉ hội hè,
Mà trong từng ngõ, hàng tre, mái nhà.
Có bàn tay mẹ sớm tà,
Chắt chiu từ đất thành hoa cho đời.

Đông Hồ – một nét giữa đời,
Mộc in sắc mộng, rạng ngời dân gian.
Nào tranh đàn lợn, đàn gà,
Nào em bé kéo, nào là mùa vui.

Mà sau từng nét cười tươi,
Là bao ký ức một thời cha ông.
Giữ nghề đâu chỉ giữ dòng,
Mà gìn căn cốt giống nòi quê hương.

Phù Lãng đỏ lửa yêu thương,
Men nung kết lại con đường nghệ nhân.
Từng đường rạn, từng vân men,
Như bao dâu bể làm nên một đời.

Làng nghề tiếp nối con người,
Qua bao thế hệ vẫn ngời bàn tay.
The, lụa gửi gió qua ngày,
Se vào sợi nhớ những tay tảo tần.

Quê tôi quý nhất lòng dân,
Không phô lời đẹp, chẳng cần tô son.
Một câu ăn ở vuông tròn,
Một phen giữ nghĩa còn hơn bạc vàng.

Bắc Ninh – đất của chữ sang,
Không sang bởi của, bởi hàng, bởi tên.
Sang vì biết sống có nền,
Biết nâng người khác đứng lên cùng mình.

Quê hương từ những điều bình
Dị mà bền chắc nghĩa tình nhân gian.
Một bờ tre, một giếng làng,
Một câu chào hỏi cũng mang hồn quê.

Ai đi muôn nẻo xa về,
Xin đừng để mất lời thề trong tim.
Quê nhà không ở cái tên,
Mà trong ký ức, trong niềm tự hào.

Bắc Ninh qua mỗi nhịp cầu,
Không chỉ nối đất, nối đầu hôm mai.
Mà còn nối những con người,
Nối bao miền nhớ, nối lời yêu thương.

Từ câu Quan họ vấn vương,
Đến từng di sản mở đường tương lai.
Quê xưa đâu chỉ nhớ hoài,
Mà còn tiếp bước dựng xây quê mình.

Đất này từng trải nhục vinh,
Nên càng thấu hiểu nghĩa tình nhân gian.
Qua bao biến đổi hợp tan,
Càng thêm trân trọng những trang quê nhà.

Mời về, không chỉ để qua,
Mà nghe đất nói, mà hoà tiếng dân.
Nghe trong câu hát mùa xuân
Một phần hồn Việt ngàn năm kết thành.

Mời về giữa phố, giữa làng,
Thấy quê đổi mới mà càng nhớ xưa.
Đường xa nối những mùa mưa,
Mái đình vẫn đó, lời chưa cạn lời.

Mai này dẫu phố thay đời,
Xin đừng để mất nụ cười quê hương.
Đừng cho tiếng hát bên đường
Chỉ còn vang vọng trong chương sử nào.

Giữ gìn từ những gì trao,
Từ câu ăn ở ngọt ngào thuỷ chung.
Giữ từ hạt đất vô cùng,
Từ câu ca đã góp cùng thời gian.

Quê hương đâu phải lời khen,
Mà là trách nhiệm dựng nên mỗi ngày.
Mỗi người góp một bàn tay,
Cho hồn đất Bắc thêm dày phù sa.

Ai ơi, xin hãy về nhà,
Về nghe sông Cầu ngân nga đôi bờ.
Về nghe Quan họ đợi chờ,
Nghe câu quê gọi bên bờ thời gian.

Bắc Ninh – một dải quê hương,
Một miền văn hiến, một trường tình thân.
Dẫu đi ngàn dặm xa gần,
Trong tim vẫn giữ một phần Bắc Ninh.

Mời về nghe đất chuyển mình,
Nghe xưa gặp mới kết thành ngày mai.
Để cho câu hát còn dài,
Để cho di sản nối hoài tương lai.

Mời về – chẳng phải một ngày,
Mà xin trở lại những ngày trong nhau.
Bắc Ninh – từ trước đến sau,
Một miền đất nghĩa bền lâu với người.

Ai đi xin nhớ một lời:
Quê hương đẹp nhất khi người giữ quê.
Mai sau dẫu có đi về,
Xin đừng quên một câu thề hôm nay.

Mời về, tay nắm bàn tay,
Cùng nhau gìn giữ những ngày cha ông.
Cho câu Quan họ còn trong,
Cho hồn Kinh Bắc còn nồng hơi dân.

Bắc Ninh – đất nghĩa, đất nhân,
Đất câu ca ngọt, đất phần nhớ thương.
Mời ai một chuyến về đường,
Về nghe quê gọi – quê hương gọi mình.

20/9/2026

Mừng Bắc Ninh chính thức trở thành
Thành phố trực thuộc Trung ương