Vằng vặc bóng trăng trắng ngà
Khéo vẽ nên hình cây đa
Mơ màng tựa bóng, ôm một mối
Cung Trăng lại có thằng Cuội già
Cuội ơi, lặng im nghe ta hỏi
Sao cứ ở đó, chẳng về nhà?
Hay Cuội cũng chẳng thể được khác
Ngậm ngùi trông xuống, nỗi nhớ nhà.
Bỏ bầu trời xanh, Sáng xuống đồi
Thoắt cái sáng đã leo lên cây
Sáng nay đến chân cũng đã mỏi
Mời Sáng hãy tạm ngồi xuồng đây
Trong sân tràn khắp ánh sáng
Chị em ta hãy cùng đùa chơi
Kìa, sao Sáng lại buồn man mác
Hay Sáng vẫn nhớ nhung bầu trời.
Muôn phương Gió cũng chẳng có nhà
Khắp nơi Gió chẳng ở được a?
Gió cứ bay mãi, bay biền biệt
Khắp ở trên trời nước ta
Lặng nghe lời trăng hỏi Gió
Chị quê ở đâu, nhà ở đâu?
Gió nghe cũng chỉ đành im lặng...
Gió có, nhưng cũng chẳng còn nhà.
Văng vẳng ai oán tiếng hát đêm
Trông ra mới biết tiếng Dế Mèn
Đêm đêm đàn nhị ngồi hát xẩm
Có nghèo, Dế cũng chẳng lấy tiền
Trời thương đền công cho tiếng hát
Cho Dế ca hát suốt ngày đêm
Hỏi Dế, sao Dế cứ hát mãi
Dế rằng Để quên nỗi muộn phiền.
Mười lăm tháng tám trời lại cho
Một ông trăng sáng thật là to
Các em cứ cười, muốn lên đấy
Xin được cái thang, mong trời cho
Lên đấy để được gặp thằng Cuội
Để được hàn huyên nỗi nhớ nhà
Lên đấy, từ trên cao vọng xuống
Muôn trùng, lại thấy bóng ngôi nhà.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.