Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 22:35, số lượt xem: 56

Tôi gửi lại cuộc đời tôi — tất cả,
Những vui buồn đã cũ phía sau lưng;
Gửi câu chữ một đời tôi góp nhặt,
Gửi tháng năm còn nóng ở trong lòng.

Tôi chẳng có gì ngoài vài trang giấy,
Ngoài những câu thơ đã bạc mái đầu;
Ngoài một trái tim nhiều lần rớm máu,
Vẫn tin người dù đã biết thương đau.

Tôi đã bước qua bao mùa dông bão,
Qua những ngày tưởng chẳng thể đi qua;
Có những lúc giữa dòng đời nghiêng ngả,
Tôi tự mình chống chọi với phong ba.

Đời dạy tôi biết cúi đầu trước gió,
Nhưng không dạy tôi quỳ gối trước người;
Dạy biết nhẫn khi cần thêm một bước,
Và biết đứng lên khi lẽ phải gọi mời.

Tôi gửi lại những năm dài im lặng,
Những điều đau chưa gọi được thành tên;
Những câu hỏi từng nằm sâu đáy mắt,
Những đêm dài không thể ngủ bình yên.

Tôi gửi lại những vết hằn năm tháng,
Những vết thương không chảy máu bao giờ;
Có nỗi đau càng im càng nhức nhối,
Càng giấu sâu càng thức giữa câu thơ.

Tôi gửi lại những niềm tin đã cũ,
Những lời thề từng tưởng chẳng phai phôi;
Có người đến như mùa xuân rất sớm,
Rồi ra đi để lại một khoảng đời.

Tôi gửi lại những nụ cười đánh mất,
Những cuộc vui chưa kịp đã chia xa;
Những người cũ bây giờ thành ký ức,
Những con đường chỉ còn bóng chúng ta.

Tôi từng nghĩ lòng chân thành là đủ,
Cứ sống ngay thì cuộc sống sẽ ngay;
Nhưng nhân thế đâu phải luôn công bằng,
Có những điều phải trả giá đắng cay.

Có những lúc tôi hỏi mình rất khẽ:
Tại sao người lương thiện phải thiệt thòi?
Tại sao giữa bao điều gian trá ấy,
Một tấm lòng trong sạch lại đơn côi?

Rồi tôi hiểu: làm người đâu phải chọn
Một con đường chỉ có ánh mặt trời;
Nếu sự thật luôn cần người bảo vệ,
Thì trước tiên phải giữ lấy lòng người.

Bởi cái thiện không sinh ra để thắng
Bằng những lời hô vang giữa nhân gian;
Nó lặng lẽ đi qua từng việc nhỏ,
Như mạch ngầm nuôi sống những mùa sang.

Tôi gửi lại những gì tôi từng mất,
Không phải để trách móc một ai đâu;
Mỗi mất mát là một lần tôi học
Cách nhìn đời sâu hơn trước khổ đau.

Tôi gửi lại cả những lần thất bại,
Những chuyến đi dang dở giữa đường đời;
Có những cánh cửa khép vào trước mặt,
Để buộc mình tìm một lối xa hơn.

Tôi gửi lại những người từng làm tổn thương,
Cả những người tôi đã khiến đau lòng;
Đời ngắn lắm — mang hờn chi cho nặng,
Xin trả về tất cả với hư không.

Tôi không muốn khi cuối đường ngoảnh lại
Thấy trong mình toàn những tiếng oán than;
Tôi muốn nhớ những bàn tay từng nắm,
Những tấm lòng từng sưởi ấm gian nan.

Thơ ca ơi — xin giữ giùm tôi nhé
Một phần đời tôi chẳng thể mang theo;
Giữ tiếng khóc của những ngày đã cũ,
Giữ nụ cười từng thắp sáng cheo leo.

Giữ giúp tôi những câu thơ chưa viết,
Những ý tình còn mắc lại trong tim;
Những điều muốn nói mà chưa kịp nói,
Những con người tôi chưa kịp gọi tên.

Nếu một ngày bàn tay tôi khép lại,
Trang giấy này còn mở giữa nhân gian;
Xin đừng đọc như lời người than thở,
Hãy đọc như một chứng tích thời gian.

Tôi đã sống giữa một đời nhiều gió,
Đã đi qua những được — mất, hơn — thua;
Có khi ngã nhưng chưa từng chịu khuất,
Có khi đau nhưng vẫn bước cho vừa.

Tôi đã biết cuộc đời không hoàn hảo,
Không phải ai cũng giữ được lòng ngay;
Nhưng chính giữa những điều còn nghiệt ngã,
Con người càng cần sống đẹp từng ngày.

Tôi gửi lại một lời không tô điểm:
Đừng vì đời cay nghiệt hoá cay nghiệt;
Đừng vì người phụ bạc mà phụ bạc,
Đừng vì đau mà đánh mất lòng tin.

Nếu phải chọn giữa giàu sang và nghĩa,
Tôi xin còn một chữ nghĩa cho mình;
Nếu phải chọn giữa im lặng và sự thật,
Xin cho tôi được nói tiếng công bình.

Tôi gửi lại những điều tôi tin tưởng:
Rằng con người còn có thể thương nhau;
Rằng tử tế không bao giờ vô nghĩa,
Dẫu đôi khi phải trả giá thật đau.

Tôi gửi lại cho đời phần trong sáng,
Phần đã từng bị giông gió vùi sâu;
Gửi một tiếng nói không cần lớn tiếng,
Nhưng không cúi đầu trước những giả mau.

Tôi gửi lại cuộc đời tôi — tất cả,
Không giữ riêng cho mình một điều gì;
Cả cay đắng, ngọt ngào và nước mắt,
Cả những ngày đã sống rất mê say.

Mai nếu có ai tình cờ đọc thấy
Tên tôi nằm im lặng giữa trang thơ,
Xin đừng hỏi tôi từng giàu hay nghèo,
Chỉ cần hỏi: tôi đã sống thế nào.

Tôi đã sống — bằng niềm tin giản dị,
Bằng yêu thương, bằng trách nhiệm làm người;
Có thể chẳng để lại gì lớn lao cả,
Nhưng không hổ thẹn với chính cuộc đời.

Và nếu mai tôi không còn nữa,
Thơ vẫn còn — xin ở lại cùng đời;
Cho những kẻ đang đi qua giông bão
Biết giữ mình giữa những cuộc đổi thay.

Tôi gửi lại cuộc đời tôi — như thế,
Một đời người, một tiếng nói riêng tôi;
Không cần nhớ tôi từng là ai cả,
Chỉ xin nhớ: tôi đã sống làm người.

Nếu câu chữ còn đi qua năm tháng,
Nếu một dòng còn ở lại mai sau,
Thì phần đời tôi từng trao cho chữ
Đã không trôi vô nghĩa giữa dòng đời.

Tôi gửi lại — không phải lời từ biệt,
Mà gửi niềm tin tiếp nối những ngày sau;
Bởi con người có thể rồi sẽ khuất,
Nhưng điều tin yêu còn lại rất lâu.

Tôi gửi lại cuộc đời tôi — tất cả,
Như gửi vào đất một hạt mầm xanh;
Mai có thể tôi không còn đứng đó,
Nhưng thơ còn — và sự sống còn lành.

Và tôi biết, đến tận cùng sau cuối,
Điều giữ người không phải tiếng ngợi ca;
Mà là lúc ngoảnh nhìn qua năm tháng,
Ta còn nghe lương tri gọi tên ta.

Tôi gửi lại cuộc đời tôi — tất cả,
Xin nhận giùm tôi những tháng năm này;
Tôi từng khóc, từng đau, từng lầm lỡ,
Nhưng chưa từng thôi hướng đến điều ngay.

Tôi gửi lại một con người đã sống,
Giữa nhân gian nhiều khuất lấp, đổi dời;
Có thể nhỏ bé giữa dòng thế sự,
Nhưng không nhỏ bé trong cách làm người.

Nếu ngày ấy tôi chỉ còn câu chữ,
Xin để thơ thay tiếng nói sau cùng:
Rằng giữa một cuộc đời nhiều nghiệt ngã,
Tôi đã chọn — không đánh mất lòng mình.