Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm kia 09:19, số lượt xem: 116

Tôi viết, bởi tim tôi không chịu ngủ,
Mỗi nhịp đập là một tiếng gọi em.
Giấy trắng thức cùng đêm dài thổn thức,
Mực run run như gió chạm môi mềm.

Có những bài thơ sinh ra vì nhớ,
Nhớ đến gầy, đến mỏng cả thời gian.
Tôi đếm phút bằng hơi thở vỡ,
Đếm tháng năm bằng ánh mắt em mang.

Tình yêu đói — cơn đói không hình dạng,
Ăn vào hồn, gặm nhấm cả ban mai.
Tôi đói nụ cười em, đói tiếng gọi,
Đói một lần em khẽ nắm tay ai.

Nên tôi viết, viết hoài không mỏi mệt,
Mỗi câu thơ là một mảnh tôi rơi.
Rơi xuống giấy như lá vàng tuyệt vọng,
Sợ mùa sau chẳng kịp gặp mặt trời.

Có lá thư chưa kịp trao đã cũ,
Chữ phai dần theo nhịp gió đi xa.
Tôi gửi nhớ thương vào từng dấu phẩy,
Gửi run rẩy vào từng nét nghiêng tà.

Em có biết những đêm tôi thao thức,
Nghe tim mình cựa quậy như chim non?
Nó đập mạnh khi nghĩ về ánh mắt,
Nó yếu mềm khi nghĩ đến héo hon.

Tình yêu đến — tôi mừng như lửa mới,
Muốn ôm tròn cả vũ trụ trong tay.
Tình yêu đó — cũng làm tôi sợ hãi,
Sợ một mai lửa tắt giữa mưa dày.

Nên tôi vội, yêu cuồng và yêu gấp,
Như sợ đời không đủ để yêu em.
Tôi vơ vét từng giây còn tươi ấm,
Ép thời gian phải chậm lại bên thềm.

Nếu một ngày em đọc thơ tôi viết,
Xin đừng cười những chữ quá si mê.
Đó là máu, là tim tôi đã chích,
Đã dâng lên cho tình yêu say mê.

Và nếu lá thư này không tới được,
Xin gió trời đọc giúp nỗi lòng tôi:
Rằng có kẻ đã sống và đã khát,
Khát yêu em cho đến tận cuối đời.