Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 04:37, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào Hôm qua 04:38, số lượt xem: 86

Một ngày dài ở Điện Bàn gió cát,
Tôi trở về qua lối nhỏ thân quen,
Đất Quảng Nam dạt dào bao ký ức,
Gọi trong tim từng nhịp đập không quên.

Tôi về thăm nghĩa trang chiều lặng gió,
Hàng dương xanh rì rào chuyện năm xưa,
Những nấm mộ im lìm như đang thở,
Giữa trời chiều đẫm nắng gió mưa.

Tôi dừng lại trước một ngôi mộ nhỏ,
Đất phủ lên như ôm trọn nỗi đau,
Tên khắc đó run run từng nét chữ:
Mẹ Việt Nam anh hùng: Nguyễn Thị Thứ

Mẹ – người mẹ của những mùa khói lửa,
Có chồng, con – tất cả đã đi xa,
Chín người con, một người con rể nữa,
Hai cháu ngoại… cũng hoá ánh sao xa.

Mười một cuộc đời – mười một lần tiễn,
Mười một lần nước mắt hoá thành sông,
Mười một bước chân đi không trở lại,
Để một mình mẹ đứng giữa mênh mông.

Quảng Nam đó – vùng đất đầy bão lửa,
Nơi máu đào nhuộm thắm cả phù sa,
Nơi từng tấc đất ghi bao chiến tích,
Và tên người sáng mãi giữa quê nhà.

Ngày tiễn con, mẹ không hề khóc,
Chỉ dặn rằng: “Ráng giữ lấy quê hương,
Khi đất nước sạch bóng thù xâm lược,
Các con về… mẹ vẫn đợi bên đường…”

Những bước chân ra đi không ngoảnh lại,
Bóng mẹ gầy đứng lặng phía sau lưng,
Gió hun hút cuốn theo lời tiễn biệt,
Mà tim mẹ như nghẹn lại từng chừng.

Năm tháng trôi, chiến tranh còn dai dẳng,
Tin chiến trường dội về giữa đêm khuya,
Mỗi lần nhận giấy báo là một lần tim vỡ,
Nhưng mẹ vẫn đứng lên… không hề chia lìa.

Mẹ lặng lẽ nuốt đau vào trong ngực,
Nước mắt rơi nhưng không dám thành lời,
Vì Tổ quốc, mẹ gạt đi tất cả,
Giữ trong lòng một ngọn lửa không nguôi.

Có những đêm mưa về qua mái lá,
Mẹ ngồi nghe từng giọt rớt ngoài hiên,
Ngỡ bước chân con mình về rất khẽ,
Gọi “mẹ ơi”… mà chỉ gió triền miên.

Mẹ vẫn đợi… đợi hoài không mỏi mệt,
Dẫu thời gian bạc trắng cả mái đầu,
Dẫu đôi mắt đã mờ theo năm tháng,
Vẫn hướng về phía ấy… phía chiến hào.

“Chỉ mong sao… còn một đứa trở lại…”
Lời mẹ nghẹn giữa khoảng lặng mênh mang,
Như giọt máu rơi vào lòng đất mẹ,
Hoá linh hồn cho đất nước huy hoàng.

Rồi một ngày… chiến tranh không còn nữa,
Đất nước liền một dải, nắng lên cao,
Người người đón nhau trong niềm vui vỡ,
Mà riêng mẹ… vẫn lặng lẽ nghẹn ngào.

Các con mẹ… không ai về nữa cả,
Chỉ còn tên khắc lại giữa bia mồ,
Chỉ còn gió ru lời ru năm cũ,
Và tình mẹ hoá biển rộng vô bờ.

Ôi Tổ quốc! có bao nhiêu bà mẹ,
Đã dâng đời cho đất nước vẹn nguyên,
Nhưng có lẽ giữa ngàn sao lấp lánh,
Mẹ Thứ là ánh sáng rất thiêng liêng.

Mẹ không chỉ là người mẹ của riêng ai,
Mà là mẹ của cả một thời máu lửa,
Mỗi giọt lệ mẹ rơi thành lịch sử,
Viết nên trang bất tử của ngày mai.

Tôi đứng lặng giữa chiều dài đất nước,
Nghe trong tim dậy sóng một niềm đau,
Mà cũng thấy tự hào dâng cuộn chảy,
Khi nghĩ về mẹ – cao cả biết bao.

Những hàng mộ như những hàng quân đứng,
Giữ yên bình cho Tổ quốc hôm nay,
Và bóng mẹ như ngọn đèn không tắt,
Soi chúng tôi đi suốt những tháng ngày.

Hỡi thế hệ mai sau đang lớn dậy,
Có nghe không lời đất nước gọi mình?
Hãy sống sao cho xứng cùng máu đỏ,
Mà cha anh đã đổ giữa hoà bình.

Hãy nhớ mãi một người mẹ năm ấy,
Đã hiến dâng tất cả chẳng so đo,
Để Tổ quốc được hồi sinh rực rỡ,
Để non sông liền một dải tự do.

Mẹ Thứ – tên mẹ như đất nước,
Khắc vào tim, vào sử sách mai sau,
Một biểu tượng của vĩnh hằng bất diệt,
Của hy sinh cao cả, của niềm đau.

Chiều Điện Bàn gió vẫn còn thổi nhẹ,
Tôi cúi đầu trước mộ mẹ thiêng liêng,
Nghe trong đất vọng lời ru bất tận,
“Đất nước này… là máu thịt, là niềm tin…”

Và tôi bước đi mà lòng còn ở lại,
Giữa nghĩa trang và giữa cả quê hương,
Mang theo mãi hình bóng người mẹ ấy,
Thắp trong tim một ngọn lửa yêu thương.