Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 28/12/2025 20:21, số lượt xem: 240

Biết rằng khó ai chấp nhận được
Nỗi buồn này – buồn rất riêng tôi
Nó không làm đau ai cả
Chỉ âm thầm gõ nhịp trong tim.

Tôi đi, tôi biết mình không thể qua
Con dốc trước mặt đầy chông chênh gió
Bước chân vội, lòng càng vội
Chỉ sợ trễ giờ, nên phải nhanh hơn.

Cớ sao vật cản bày ra trước mặt
Như đời cố thử thách lòng người
Vừa định tính thêm chút thời gian
Thì kim đồng hồ lại nghiêng về phía muộn.

Chạy đến rồi, đã muộn giờ vào
Cánh cửa khép – khẽ thôi mà lạnh
Một phút chậm thôi, mà như lỡ cả đời
Đành ấm ức đứng nhìn, rồi quay gót.

Sao mà hận quá, hận quá vậy
Hận thời gian không biết chờ ai
Hận lòng mình sao còn chần chừ
Hận cả những điều không tên, không mặt.

Nhưng đời đâu có chữ “giá như”
Xuân đến rồi xuân cũng vội đi
Tuổi trẻ chẳng dừng vì ai tiếc
Thời gian không ngoảnh lại bao giờ.

Cuộc đời này có ai mà biết
Một phút buồn dài đến trăm năm
Có những điều vừa chạm tay tới
Đã hoá xa xôi, đã lỡ làng.

Cuộc đời buồn, đành phải chấp nhận thôi
Như chấp nhận nắng trưa, mưa tối
Như chấp nhận yêu là sẽ khổ
Mà không yêu thì trống rỗng vô cùng.

Tôi sống vội, tôi buồn cũng vội
Giận dỗi nhiều như tuổi đang xanh
Hận lắm, buồn lắm, giận dỗi lắm
Vì yêu đời quá, nên đau nhanh.

Nếu được chọn lại một lần nữa
Tôi vẫn lao đi giữa muộn phiền
Bởi sống là không chờ cho kịp
Mà là cháy lên, dù chỉ một giây thôi.

8h46p, ngày 27 tháng 12 năm 2025