Chiều thoáng heo may hun hút trời,
Người đứng bên đê nhớ bóng người
Mây trời vờn nhẹ như áng tóc,
Cuốn nỗi tương tư nặng rã rời.
Người ấy, hạ xưa mùi nắng cũ,
Đã hoá xa xôi tận cuối làng.
Mà tôi giữ điều không nên giữ,
Một bóng duyên xưa quá mỏng manh.
Anh đứng giữa trời thu khói biếc,
Đôi mắt theo mây hướng xa xôi.
Chỉ mong hạ cũ về trong giấc,
Dẫu một lần thôi lại gặp người.
Có kẻ bảo rằng đời nên tiến,
Đừng mãi chờ chi chuyện đã rời.
Anh chỉ mỉm cười: “Tôi giữ lại,
Một cơn gió hạ đã xa trời.”
Thế nên anh ở trong mây mãi,
Thu xuống, thu lên, thu lại rơi.
Chờ đến bao giờ không là chuyện,
Chỉ biết rằng: Chờ, thế đã đời.
Vậy đó, thu dài như nỗi nhớ,
Người chẳng quay về, mây vẫn trôi.
Mùa hạ trong tim còn rực mãi,
Thổi giữa hồn anh một nét ngời.
Hà Nội đầu thu, bên đê sông Hồng
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.