Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: nghiện (1)
Đăng ngày 24/01/2026 20:07, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi -Trường Hạ Phong- vào 07/02/2026 09:49, số lượt xem: 167

Hắn nhốt mình trong 4 tấm tường vôi,
Tự xây lên từ những ngày xưa cũ.
Quá khứ như con thú hoang chưa ngủ,
Đêm đêm về lại gặm nhấm tâm can.
Hắn nghiện nỗi đau, nghiện sự bẽ bàng,
Nghiện cái cô độc của kẻ hèn nhát nhất.
Hắn sợ ánh nắng của những điều chân thật,
Nên rúc mình vào bóng tối để nương thân.
Hèn mọn chẳng dám dự vào đời ai dù 1 bước chân,
Sợ làm phiền ai, sợ đời họ thêm nặng gánh.
Bên ngoài là cái vỏ gầy gò và hiu quạnh.
Sâu bên trong giấu tâm hồn sáng rực nhưng chẳng lành nguyên.
Cơn thèm của hắn không phải thuốc, chẳng phải tiền,
Mà là bóng hình của những gì đã mất.
Một mình rúc trong căn phòng đóng cửa cài then chặt,
Sợ thế gian này nhắc lại chuyện ngày xưa.
Rồi giờ đây hắn bỏ mặc cho thân tàn ma dại,
Để rượu làm say thân, chữ chuốc say hồn,
Để cocaine xuôi theo từng mạch máu,
Để mặc cho quá khứ giam giữ linh hồn.

Thịch! Chợt một cơn rùng mình khiến tim hắn đứng lại!
Mồ hôi vã như vạn giun rắn bò dưới da.
Rượu đắng tràn môi, tuyết trắng xộc tận óc.
Tiếng hô hấp hụt dần sau từng hồi thở gấp.
Ý thức lịm đi trong ảo ảnh trắng ngần.
Bốn bức tường lặng câm.
Thân xác lạnh trong tối.
Hắn ra đi không tiếng vang không nửa lời trăng trối.
Linh hồn rệu rã rời bỏ xác thân gầy,
Thành công chạy trốn khỏi nhân gian,
Hắn trở về cõi hư vô - niết bàn.

1-2026,
bên bờ Hồ Than Thở