Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Một tin nhắn đã gửi sang bên kia màn hình nhỏ,
Người chỉ lặng im nhìn, rồi khẽ lướt xem qua.
Không một dòng hồi đáp, không một lời để ngỏ,
Chỉ để lại trong lòng bao khoảng trống nhạt nhoà.
Phải chăng là giận dỗi, một nỗi buồn không nói?
Hay chỉ bởi cuộc đời cuốn họ giữa bộn bề?
Người bên kia im lặng giữa trăm điều chật chội,
Còn người này ngẩn ngơ, tự hỏi mãi câu thề.
Một dấu “đã xem” thôi mà lòng như nổi sóng,
Cứ thấp thỏm từng giờ, cứ khắc khoải từng đêm.
Bao nghĩ suy chồng chất trong tim người ngóng vọng,
Chỉ mong một dòng thôi: “Xin lỗi nhé, anh quên...”
Đôi khi vẫn tự nhủ: “Người ta chắc bận thôi,
Cuộc đời ai chẳng có những tháng ngày mệt mỏi.
Đâu phải cứ yêu thương là hồi âm tức vội,
Đâu phải cứ on-lai là có thể trả lời.”
Thế mà người nhắn ấy vẫn âm thầm chờ đợi,
Chờ một tiếng chuông rung giữa khoảng lặng vô hình.
Mấy ngày dài trôi qua như mùa đông rất vội,
Tin nhắn cũ nằm im, lạnh lẽo giữa màn hình.
Rối loạn của lo âu đôi khi từ đó đến,
Từ những dấu lặng câm trong một cuộc chuyện trò.
Một người thì vô tình giữa dòng đời xao động,
Một người lại mang lòng thao thức đến âu lo.
Có những điều rất nhỏ mà làm tim mỏi mệt,
Chỉ một phút im lìm cũng đủ hoá chơi vơi.
Bởi đâu phải dễ dàng để hiểu lòng người khác,
Đâu phải ai cũng quen nói hết nghĩ trong đời.
Nên nếu còn thương quý một người đang chờ đợi,
Xin hãy nhắn đôi câu, dù ngắn ngủi mà thôi.
Bởi đôi khi hạnh phúc không phải điều lớn vội,
Chỉ là một tin nhắn trả lời đúng lúc thôi.
24/5/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.