Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Ánh trăng xóm nhỏ
Máu từ tim anh — từng giọt rơi chầm chậm,
Như từng lời yêu nhỏ xuống hư vô.
Anh mở ngực cho em nhìn thấy rõ:
Trái tim này — chỉ đập để tôn thờ.
Anh yêu em không cần che đậy nữa,
Dù yêu em là đoạn tuyệt với trời xanh.
Cả vũ trụ này thu về một chấm,
Chính là em — là nhịp thở mong manh.
Máu từ tim anh đỏ như lửa cháy,
Anh đốt mình, cho em sáng một đời.
Dù em bước qua, gót hồng giẫm nát,
Anh vẫn yêu — như máu vẫn chảy hoài!
Có thể mai anh chẳng còn đâu nữa,
Chỉ còn thơ và mùi máu chưa khô.
Nhưng em biết không, yêu là dâng hết,
Đến giọt sau cùng — cũng chẳng hề lo.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.