Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 16/07/2025 17:44, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 05/11/2025 10:41, số lượt xem: 138

Em có biết khi chiều rơi rất vội,
Lá cũng ngừng xanh để lặng ngắm môi em.
Anh yêu em không phải bởi êm đềm —
Mà vì gấp, vì thời gian cuống quýt.

Anh sợ lắm! Mỗi ngày qua là ít,
Là mất em, mất cả một mùa xuân.
Mắt em kia, anh uống mãi chưa cân —
Như rượu ngọt, mà trời không rót tiếp!

Tay anh với, nhưng thời gian như diếp,
Mỗi phút gần là mỗi phút chia xa.
Anh cuống cuồng, như lửa cháy thiết tha,
Muốn ôm trọn cả hồn em trong ngực!

Thế nên đó — nếu anh yêu gấp gáp,
Là bởi đời đâu rộng để thờ ơ.
Em hãy hiểu: từng sợi tóc em thơ
Cũng đủ khiến lòng anh loạn nhịp.

Ta hãy sống như đôi chim đang hót,
Trên cành non – không sợ gió ngày mai.
Bởi yêu em là sống, chẳng cần dài,
Chỉ cần trọn — mỗi lần anh được nói.