Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Ánh trăng xóm nhỏ
Anh muốn ôm em trọn cả trời xanh,
Như cỏ lặng ôm chân chiều tha thiết,
Mỗi ánh mắt em là muôn lần da diết,
Rụng vào hồn anh như nắng xuống vườn xưa.
Anh muốn hôn – từ mái tóc em vừa,
Cho đến ngón tay mềm như tơ nhuỵ,
Mỗi phút vắng em là tim anh run rẩy,
Ngỡ cả vũ trụ này vụt tắt vì em!
Yêu là sống, là cuồng nhiệt, là men,
Là mạch máu trào lên khi môi gần sát,
Anh yêu em không từng giây từng lát –
Mà yêu em bằng tất cả đời anh.
Em là xuân, là rạo rực ngọn cành,
Là bầu sữa nuôi hồn anh khát cháy,
Thế giới rộng – nhưng anh cần em đấy,
Để được làm người, được thở, được yêu!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.