Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Lời ca gửi gió » Lời ca gửi gió
Em đọc những bài thơ cho chị nghe
Vào những buổi chiều của ngày thường
Tiếng ve vừa ngớt trong vòm cây ngoài ngõ
Em gọi chị ra, giọng háo hức như trẻ con khoe được điểm mười
Em muốn đọc những câu thơ mới viết đêm qua
Vẫn còn thơm mùi giấy trắng và giấc mơ
Em đọc say sưa và say mê
Như thể từng chữ đang cháy trong ngực
Chị ngồi đó, ánh mắt không rời khỏi em
Nụ cười dịu dàng như ánh trăng qua rèm cửa
Chị luôn lắng nghe, như lắng nghe một bài hát cũ
Chị bảo: “Thơ em có gì đó thật lạ, thật gần”
Khi em đọc xong
Chị xoa đầu em, chị ôm em vào lòng
Tay chị dịu dàng như gió mát đầu hè
Chị nói: “Rồi em sẽ là thi sĩ
Không chỉ viết hay mà còn viết đúng
Không chỉ nói về tình yêu, mà cả khổ đau và hy vọng”
Em thấy vậy
Đôi khi em cũng dụi vào lòng chị
Chỉ muốn nhận được hơi ấm của chị mà thôi
Chị vẫn ôm em vào lòng
Bàn tay đặt lên lưng em như muốn giữ lại cả những mộng mơ
Chị ru em ngủ bằng giọng nói êm như cỏ mềm
Chị kể cho em nghe những ngày chị còn nhỏ
Cũng từng viết những bài thơ cất trong vở học trò
Chưa từng ai nghe, chưa từng ai khen
Nhưng chị vẫn viết, như viết cho mình một lối đi riêng
Em nghe chị kể, lòng trào lên một điều gì khó nói
Một niềm thương, một lòng tin âm thầm
Rằng chị là người đầu tiên tin em
Và cũng là người ở lại sau cùng
Khi thơ em còn vụng về
Khi giấc mơ em chưa lớn
Có những buổi tối đèn vàng rơi yên ả
Em lại gọi chị ra: “Chị ơi, nghe em đọc một bài nhé!”
Chị gật đầu, tay vẫn đang khâu áo
Ánh mắt nhìn em như thắp sáng cả gian phòng
Em cứ thế, viết và đọc cho chị nghe
Như một thói quen dịu dàng
Chị vẫn ngồi đó, dù năm tháng có qua đi
Dù tóc chị đã lấm tấm sương mai
Dù em có đi xa bao nhiêu miền đất lạ
Chị vẫn là người em muốn đọc thơ đầu tiên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.