Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Ánh trăng xóm nhỏ
Em bỏ đi rồi, trời cũng bớt xanh,
Phố bỗng lạnh, cây không còn đu đưa nữa.
Một vạt nắng vương trên vành khăn cưới,
Cũng như lòng anh — chớm rét giữa ngày thơ.
Có người theo chồng bỏ cuộc chơi,
Bỏ những buổi chiều buông tóc rối,
Bỏ tiếng ve ngân vang ngoài lối,
Bỏ tháng năm rơi xuống mắt môi cười...
Ngày em đi, môi son còn thắm,
Mắt chưa đầy nỗi muộn phiền đâu.
Nhưng váy cưới kia như lời cam kết,
Chôn thanh xuân vào những dãi dầu sau.
Em từng là cơn gió qua tim,
Là tuổi trẻ như rượu vang vừa mở.
Ta từng say — say nhau đến khờ,
Say một lần... rồi mãi mãi ngẩn ngơ.
Chồng em đó, người ta yêu em đấy!
Anh chỉ là chiếc bóng vụt qua thôi...
Đời con gái có là bao tuổi,
Mà đem trao vào một chuyến xe rồi...
Có người theo chồng bỏ cuộc chơi,
Bỏ cả thế gian trong gang tấc,
Bỏ cả thơ ngây chưa kịp nhắc,
Bỏ cả người thương chẳng một lời!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.