Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Ánh trăng xóm nhỏ
Có người theo chồng bỏ cuộc chơi
Tưởng đâu bến đỗ một đời yên vui
Nào hay một bước lỡ rồi
Thành người dưng giữa cuộc đời của nhau.
Ngày xưa anh nói thật nhiều
Toàn lời mật ngọt, sớm chiều thề nguyền
Em tin, em chẳng ngờ đâu
Bàn tay ấm áp giờ đau đến cùng…
Anh đi chẳng ngoảnh mặt trông
Cơm em nấu nguội, con không hỏi chào
Lời yêu xưa hoá cơn gào
Thành roi, thành tát, thành bao lạnh lùng.
Anh quên hết những thuỷ chung
Mặc em vá víu từng vùng tổn thương
Đêm em giấu tiếng thở buồn
Ngày em nuốt cả đoạn đường cô đơn.
Người ta bảo: gái có thì
Lỡ rồi, đành nhắm mắt đi cho trọn
Nhưng đâu ai biết trong hồn
Nát tan bao bận, mỏi mòn bao phen…
Yêu phải chọn đúng người, đúng hướng chứ
Yêu mà chọn sai người, còn tệ bạc hơn
Là tự giam cầm đời mình
Trong căn nhà nhỏ mà tình đã nguôi.
Em không tiếc tuổi xuân rơi
Chỉ tiếc trái tim đặt nơi không cần
Giờ ngồi vá lại niềm tin
Bằng chỉ khâu đứt, bằng mình đơn côi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.