Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Có những cái sai lặng thầm trong cuộc sống
Ẩn giữa bao điều rất đỗi bình yên
Mắt thường nhìn qua, nào đâu hay biết
Đến lúc nhận ra… mọi thứ đã muộn phiền
Có những nỗi giận chẳng thành câu nói
Chỉ âm thầm đi giữa khoảng lặng chơi vơi
Người vẫn thương nhau, mà lòng xa cách quá
Muốn nói một lời… lại nghẹn giữa môi cười
Giận thì vẫn giận, mà thương thì vẫn nhớ
Nỗi buồn nào rồi cũng hoá thành nỗi đau
Một ánh mắt thôi cũng làm tim thổn thức
Một phút im lặng… làm day dứt đến mai sau
Cái sai của em, em mang hoài trong dạ
Đêm lặng im còn thao thức không nguôi
Tự trách bản thân bằng ngàn câu đau xót
Tự làm lòng mình thêm trống vắng chơi vơi
Tin nhắn em gửi theo từng đêm rất muộn
Chị đã xem rồi… mà chẳng nói điều chi
Sự im lặng ấy làm lòng em bật khóc
Ngỡ khoảng cách này đang lớn dần từng khi
Em tự hỏi lòng:
“Chị còn giận em không?”
“Chị còn thương em như ngày nào không nhỉ?”
Hay chỉ vì em đã vô tình nông nổi
Mà làm tim chị buồn đến thế này thôi…
Nhưng sâu trong lòng, em vẫn luôn tin tưởng
Chị hiểu cho em, hiểu cả nỗi buồn này
Hiểu những vụng về của một người nhỏ bé
Đã lỡ vô tâm trong phút giây chẳng hay
Em vẫn tin rằng chị chưa từng ghét bỏ
Chưa quay lưng trước những lỗi lầm em mang
Bởi chị của em luôn dịu dàng như thế
Luôn bao dung bằng tất cả chân thành
Em không trách chị những ngày dài im tiếng
Cũng chẳng giận hờn khi chị mãi lặng im
Vì em hiểu rõ:
Muốn thứ tha một chuyện
Cần thời gian xoa dịu những tổn thương mình
Điều em mong chỉ là một lần được nói
Một lời xin lỗi thật nhỏ nhẹ chân thành
Muốn đứng trước chị để cúi đầu nhận lỗi
Dẫu biết đôi khi tha thứ rất mong manh
Em sợ lắm chứ…
Sợ chị buồn thêm nữa
Sợ lời xin lỗi chẳng thể chạm đến trái tim của chị
Sợ một ngày kia khoảng cách thành xa lạ
Để nỗi ân hận còn mãi ở trong tim
Nên em chọn cách lặng im mà nhận lỗi
Tự nhắc lòng mình phải biết sống tốt hơn
Tự học cách yêu thương bằng điều chân thật
Để không ai buồn vì những phút dại khờ
Nếu có thể, xin chị đừng buồn mãi
Đừng giữ trong lòng những tổn thương vì em
Em biết bản thân còn nhiều điều chưa tốt
Nhưng thật lòng em chưa từng muốn mất chị đâu
Mai này dù có bao tháng năm đi nữa
Em vẫn mong chị mỉm cười như ngày xưa
Mong một ngày mình lại bình yên trò chuyện
Như chưa từng có những khoảng lặng dư thừa
Và nếu một ngày chị mở lòng tha thứ
Có lẽ lòng em sẽ nhẹ nhõm biết bao
Vì điều đau nhất không phải là trách phạt
Mà là thương nhau… nhưng chẳng thể nói câu nào…
Em vẫn ở đây, giữ nguyên lời xin lỗi
Giữ cả chân thành trong từng nhịp tim em
Mong chị hiểu rằng sau những lần sai lỡ
Em chỉ mong người… vẫn dịu dàng với em.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.